Friday, November 24, 2006
One example on Chinese collaboration
Tuesday, October 31, 2006
Central Vietnam - Sands, Winds and Poems
Sunday, October 22, 2006
How Americans think about stability
Ổn định nhưng luôn đổi mới - Nguyên lý âm dương trong hệ thống chính trị của nước Mỹ
Quan sát vũ trụ, người phương đông cổ phát hiện rằng vũ trụ thay đổi mỗi ngày. Mặc dầu vậy, vũ trụ cũng có các quy luật không thay đổi đó là các mùa và chu kỳ hàng năm. Là một quốc gia gồm những người di dân, các tiền nhân sáng lập nước Mỹ có lẽ đã vận dụng cơ chế này để tạo nên sự ổn định, phát triển và phồn vinh. Cơ chế tam quyền phân lập được vận hành trên nguyên lý cân bằng và đối trọng. Sự quản lý của nước Mỹ được phân ra ba nhánh, hành pháp, lập pháp và tư pháp. Mỗi nhánh đều có quyền nhưng vẫn bị hạn chế bởi các nhánh kia. Chẳng hạn, cuộc bầu cử tổng thống giữa Bush và Gore năm 2000. Bush thắng phiếu đại cử tri nhưng Gore thắng phiếu bầu phổ thông. Phía đảng dân chủ giằng co đòi kiểm lại phiếu ở bang Florida rồi yêu cầu tiếp tục trên phạm vi toàn liên bang. Tòa án tối cao Mỹ bảo ngưng và công nhận thắng lợi của Bush. Đảng Dân chủ và bản thân Gore phải chấp hành ngay lập tức. Luật do quốc hội Mỹ làm ra nhưng không thể thi hành nếu không được sự phê chuẩn của tổng thống. Ngược lại, tổng thống có thể tuyên bố chiến tranh với nước khác nhưng quốc hội kiểm soát ngân sách và nếu không được quốc hội chuẩn y, kế hoạch của tổng thống sẽ không có tiền để thực hiện.Những hiểu biết cơ bản trên đấy chỉ là bề mặt của hệ thống quản lý. Cơ chế bầu chọn và luân phiên nhân sự của các nhánh thể hiện một sự tinh vi trong việc theo đuổi mục tiêu “ổn định nhưng đổi mới.” Tổng thống có nhiệm kỳ 4 năm và tối đa được giữ hai nhiệm kỳ. Như vậy, ai cũng biết rằng Bill Clinton sẽ không bao giờ được làm tổng thống lại lần nữa cho dù ông vẫn muốn thế. Tương tự, đến năm 2008, Bush phải rời khỏi Nhà Trắng. Tuy nhiên, những điều các tổng thống đương nhiệm có thể gửi gắm cho hậu duệ thuộc đảng của mình tiếp tục, khi họ có cơ hội đề cử thẩm phán ở tòa án tối cao, gồm 9 vị ở nhánh tư pháp. Như trường hợp thẩm phán Samuel Anthony Alito vừa được tổng thống Bush đề cử và quốc hội chuẩn y năm nay khi thẩm phán Sandra Day O’Connor tự nguyện xin về hưu. Theo hiến pháp Mỹ, thẩm phán sẽ ngồi ở vị trí được đề cử suốt đời cho đến khi chết hoặc tự nguyện xin về hưu. Cơ chế bầu cử và sự luân phiên ở quốc hội cũng rất độc đáo. Hạ viện hai năm bầu một lần và số lượng đại biểu tỷ lệ thuận với dân số của tiểu bang. Tuy nhiên, thượng viện sáu năm bầu một lần và mỗi bang chỉ chọn ra hai người đại diện. Với cơ chế lưỡng đảng như ở Mỹ, tổng thống mạnh nhất là tổng thống và đảng của mình chiếm đa số ở quốc hội. Vì chu kỳ bầu hai năm một lần đối với hạ viện, cơ may điều chỉnh chính sách của tổng thống, nếu cử tri không đồng tình, sẽ đến khi xảy ra bầu cử hạ viện. Vì thế, nếu cuộc bầu cử hạ viện tháng 11 này, số nghế trong hạ viện nghiêng về phía đảng dân chủ, tổng thống Bush sẽ bị yếu đi vì mất hậu thuẫn đa số từ quốc hội. Quốc hội gồm hai viện, do so le lịch bầu cử hạ và thượng viện, các ông nghị mới sẽ mang thêm luồng sinh khí mới vào bộ máy lập pháp hòa trộn với kinh nghiệm điều hành quốc hội của các các ông nghị được bầu lại và cả các ông thượng nghị.Cơ chế hành pháp cũng tuân theo quy tắc trên. Chẳng hạn, bố trí luân phiên trong cơ quan ngoại giao Mỹ ở nước ngoài cũng được thiết kế đan xen củ mới để tạo ổn định trong bộ máy quản lý, đồng thời đem thêm sinh khí mới vào hệ thống quản lý. Về nguyên tắc, đại sứ thường có nhiệm kỳ ba năm, nhưng vị phó đại sứ lại có nhiệm kỳ hai năm. Như vậy, khi vị này chuyển công tác, vị kia đã nắm chắc công việc quản lý của hệ thống và ngược lại. Tính ổn định nhờ vậy được củng cố, tính sáng tạo được bổ sung. Ngoài ra, sự chọn lựa quản lý còn dựa vào ý thích của cá nhân đối với nơi công tác theo lối tự nguyện. Chẳng hạn, người có tính cách cá nhân năng động thường chọn điểm công tác ở các nước có nền kinh tế chuyển tiếp hay các thị trường mới nỗi.
Talking about Vietnamese street culture
Sunday, October 01, 2006
Two golden days on weekend - Click here to view it on Tuoi Tre Online
Thứ Hai, 08/05/2006, 02:36 (GMT+7)
Hai ngày nghỉ vàng ngọc
TT - Hai ngày nghỉ cuối tuần, với nhiều bạn trẻ, là hai ngày vàng ngọc để giải quyết “chuyện riêng” theo nhiều kiểu khác nhau.
Bạn tôi, Đông Hà, thường giải quyết “chuyện riêng” bằng cách tổ chức các khóa huấn luyện kỹ thuật kinh doanh. Hà cho biết học viên là những người làm việc ở các công sở, công ty trong nước và nước ngoài... muốn “hi sinh” ngày nghỉ để cập nhật kiến thức kinh doanh.
Còn các thầy đứng lớp là các chuyên gia giỏi ở thành phố nhưng không thể tham gia giảng dạy vào những ngày trong tuần vì đều bận các công việc khác. Thầy và trò đều tranh thủ hai ngày nghỉ cuối tuần.
Những học trò của lớp học cho rằng thời kỳ kinh doanh mua bán theo kiểu “đánh quả” đang qua, vì vậy phải tích cực nắm lấy những kiến thức kinh doanh nền tảng để hành nghề một cách chuyên nghiệp trước những vận hội và thời cơ mới của đất nước.
Tất cả đang đứng trước câu hỏi lớn: “Làm thế nào để doanh nghiệp trong nước đủ sức cạnh tranh trước vận hội và thời cơ mới?”. Và nhiều người đã dành ngày nghỉ cuối tuần, đến lớp để cùng tìm ra những câu trả lời.
Một số chọn con đường kinh doanh theo hướng mở thị trường mới ra bên ngoài biên giới quốc gia cho các sản phẩm của mình hay đa dạng hóa sản phẩm, mở kênh phân phối để thâm nhập sâu thị trường trong nước và tiếp cận người tiêu dùng.
Một số chọn con đường kinh doanh theo hướng nâng cao chất lượng hàng hóa và dịch vụ để có được sự yêu mến và trung thành của khách hàng. Một số chọn con đường xây dựng vùng nguyên liệu để làm hậu cứ về lâu dài, số khác chọn con đường đổi mới công nghệ...
Lớp doanh nhân trẻ đang phấn đấu ngày đêm để trở thành những “người làm vườn chuyên nghiệp”. Những cây cỏ mọc tốt không chỉ nhờ công sức người chăm bón mà môi trường tự nhiên cũng có vai trò quan trọng, vì thế hơn bao giờ hết, doanh nghiệp cần sự tiếp sức từ các định chế nhà nước về pháp lý, vốn và cả cái “tâm đạo” làm quan của các vị cán bộ công chức.
VÕ ĐẮC KHÔI
Copyright (C) 2004 Tuoi Tre Online
How to keep talent staff - Click here to view it on Saigon Economics Time
Tuesday, September 26, 2006
Story about the Ho Chi Minh City bus system
Một vài góp ý để tăng cường sức thu hút cho hệ thống xe buýt thành phố
Chiều thứ hai, khoảng 5 giờ 30 ngày 25 tháng 9 đường Cách Mạng Tháng 8 đoạn Ngã rẽ Ga Hoà Hưng – Tô Hiến Thành bị tắc nghẽn giao thông gần hai tiếng đồng hồ. Trời mưa rỉ rách, học sinh tan học về nhà, có em ngồi xe đạp đội mưa ướt rũ trông thật thảm hại.
Ngồi trên xe buýt, tôi tranh thủ bật máy hỗ trợ cá nhân PDA vừa nghe nhạc vừa viết tiếp một đoạn bài viết về những ưu và khuyết điểm của hệ thống xe buýt với hy vọng góp một phần ý kiến về giải pháp giao thông đô thị ở Thành phố Hồ Chí Minh.
Thật ra các con tôi đã sử dụng xe buýt từ khi thành phố rầm rộ vận động người dân tham gia sử dụng phương tiện công cộng. Trước đây, mỗi thành viên gia đình chúng tôi chi mỗi tháng khoảng 160.000 đến 200.000 đồng tiền xăng xe máy. Do nhu cầu chi tiêu cá nhân tăng nhưng không được bổ sung ngân sách, cô con gái lớn có sáng kiến sử dụng phương tiện đi lại bằng xe buýt để tiết kiệm và chuyển phần ngân sách dôi dư sang tiêu dùng cá nhân. Nghĩa là mỗi tháng cô ta chỉ chi khoảng 40-45000 đồng tiền vé xe buýt và đưa phần tiết kiệm được vào chi dùng cá nhân.
Mặc dầu được các con thuyết phục, tham khảo ý kiến bạn bè, đồng nghiệp về việc sử dụng xe buýt, tôi nhận được rất nhiều ý kiến khác nhau. Khen ít, chê nhiều. Chẳng hạn, xe buýt bẩn, chạy chậm vì hay kẹt đường, chật chội nên dễ bị móc túi! Tài xế xe buýt chạy ẩu, hay ép thậm chí còn gây sự với người đi đường. Một anh bạn còn mỉa mai, “Ối giời! Ông sẽ là người giàu nhất trên xe buýt!”
Việc gì đã khiến tôi quyết định sử dụng xe buýt? Cách đây hơn một tháng, vào một buổi chiều cuối tuần, tôi nhận một cú điện thoại từ Bệnh viện Cấp cứu Sài Gòn cho hay có một người thân bị tai nạn xe máy. Hoá ra đây là một anh bạn thân đang làm giáo viên thỉnh giảng ở các trường đại học trong thành phố. Nhìn người bạn bất tỉnh trên băng ca bệnh viện, nằm chờ xe cứu thương chuyển lên bệnh viện tuyến trên gần hai tiếng đồng hồ, trước thái độ “tỉnh táo” của các y bác sĩ, tôi chợt nhận ra quá nhiều rủi ro khi tham gia giao thông bằng phương tiện cá nhân trong thành phố gần 10 triệu dân này! Sau hơn một tuần bị sốc vì nghe tin anh bạn đã qua đời sáng hôm sau ở Bệnh viện Chợ Rẫy, tôi quyết định sử dụng xe buýt.
Tôi đã cảm nhận gì về hệ thống xe buýt trên một số tuyến đã đi qua? Trước hết, hiện tượng móc túi là không có thật. Xe buýt chật chội vào các giờ cao điểm, nhưng không đến nỗi “chật như nêm” như tuyến xe buýt Hà Nội – Hà Đông thời bao cấp. Đi xe buýt có máy lạnh nên tránh được nóng, ô nhiễm không khí và bụi. Là một chuyên gia huấn luyện về quản lý thời gian cá nhân, tôi nhận thấy ngồi xe buýt ta có thể tranh thủ đọc sách báo, nghe radio, nghe nhạc và thậm chí nghe những câu chuyện đời thường mỗi ngày từ những người đồng hành. Đi xe buýt chỉ chậm khi tắc nghẽn giao thông vì không thể luồn lách như đi xe máy! Nhưng bù lại với rủi ro tai nạn giao thông và ô nhiễm, xe máy không thể thuyết phục nỗi tôi nữa rồi!
Trở lại tìm hiểu lý do tắc nghẽn nói trên, sau gần hai tiếng đồng hồ khai thông, chúng tôi phát hiện nguyên nhân kẹt xe là do một xe hơi bốn chỗ chết máy nằm ngay giữa đường trong giờ cao điểm. Tôi chợt nhớ những điều đã quan sát ở Đài Bắc (Đài Loan) và San Francisco (Mỹ) và đề nghị chính quyền thành phố có thể đưa vào áp dụng.
Ở Đài Bắc, thủ phủ của Đài Loan, những năm 1990, trong khoảng thời gian cao điểm, sáng từ khoảng 7 giờ đến 8 giờ và chiều từ 5 giờ đến 6 giờ, thành phố cấm xe hơi tư nhân bốn chỗ lưu thông trên đường. Trên các đại lộ, đường có vạch sơn chỉ dành ưu tiên cho xe buýt. Như vậy, các doanh nhân và những người có phương tiện ô tô riêng phải đi sớm về muộn để giúp cho công nhân và học sinh được đúng giờ. Còn ở California, mặc dầu đường sá rộng thênh thang, vẫn được phân luồng ưu tiên dành cho xe 12 chỗ trở lên trong giờ cao điểm.
Ngoài ra, để tránh tình trạng chạy đua rước khách trên đường phố, chính quyền thành phố không nên để các hợp tác xã hay công ty xe buýt cạnh tranh với nhau trên cùng một tuyến đường. Cạnh tranh là tốt, nhưng chỉ nên xãy ra khi bỏ thầu chọn tuyến. Khi đã trúng thầu, mỗi công ty hay hợp tác xã trọn quyền khai thác tuyến trúng thầu trong một thời gian hạn định. Tài xế các đơn vị khác nhau vì thế không bị áp lực doanh thu đè lên tay lái, họ sẽ có thái độ lái xe thận trọng hơn.
Cần tiếp tục đẩy mạnh tuyên truyền vận động nhân dân tham gia sử dụng phương tiện công cộng và thực hành nếp sống văn minh đô thị. Tài xế và phụ lái nên được huấn luyện dịch vụ khách hàng kết hợp xem phim hoặc cho đi tham quan các nước trong khu vực về cung cách phục vụ. Phụ xe không nên có thái độ khác nhau giữa trả tiền ngay và mua vé tháng. Mỗi xe buýt cần nên có sọt đựng rác, phiếu góp ý tài xế và phụ xe, bản đồ tuyến đường, số điện thoại của công ty hay hợp tác xã xe buýt để tiện liên hệ phản ảnh.
Thursday, August 24, 2006
Change isn't easy, but it is the key to our future!
I spent last weekend to train 39 business executives in Tuy Hoa City in two topics, “Problem solving and decision making” and “The arts of business leadership.”
At the beginning of the first course, class was divided into seven groups. Each of executive was asked to think about three problems they are facing at the workplaces and discussed with their group members to select the most critical single problem for the whole group to solve using new problem solving techniques.
The first session went through with much of frustration from more than a haft of class members. Some participants told that they did not understand what the trainer wanted to do. However, the second session and the second course went well and everyone spoke highly about the courses after all.
We are talking about educational reforms to change the ways we run our work. However, change isn’t easy! I trained people what I was taught from American business school. I hope that I will do more teaching work to lead change, to transform Vietnamese business communities. Change is the key to our future!
Sunday, July 30, 2006
Living styles
Thursday, July 13, 2006
Confucianism, Taoism and Management - Click here to view it on Saigon Economics Time
KHỔNG, LÃO và QUẢN LÝ
Tạp chí Fortune trong số ra hồi trung tuần tháng Ba đã có một loạt bài tìm hiểu những bí mật sử dụng thời gian nhằm thực hiện công việc một cách hiệu quả, đạt được sự nghiệp chính trị hay kinh doanh lẫy lừng của một số các nhà lãnh đạo chính trị và các nhà quản lý danh tiếng như Thượng Nghị sĩ John McCain, Chủ tịch Công ty Starbucks Howard Schultz, Tổng giám đốc Nissan và Renault Carlos Ghosn, Tổng giám đốc Goldman Sachs Hank Paulson…. Sự đúc kết đơn giản đến bất ngờ: Để có được sự vĩ đại, mỗi người chúng ta luôn phải tự hỏi mình: Nhiệm vụ công việc của ta nhằm đạt được điều gì? Ta thật sự sử dụng thời gian của mình vào việc gì? Và cuối cùng, ta đã ngộ được vô vi chưa? Suy gẫm mới hay những nhà quản lý danh tiếng nêu trên thành công nhờ áp dụng triết lý Khổng Tử và Lão Tử vào trong sự nghiệp kinh doanh của mình!
Nhiệm vụ công việc của bạn nhằm đạt được điều gì?
Từ thời Xuân Thu Chiến Quốc, vào khoảng năm 479-221 trước Công Nguyên, Khổng Tử đã viết, “Giống như các thiên thể không ngừng tuân theo quỹ đạo của mình, một người giỏi giang luôn xác định rõ và cố gắng để đạt mục tiêu cuộc đời mình.” Điều này có nghĩa, muốn cho cuộc sống có ý nghĩa, mỗi người nên làm hết sức mình để theo đuổi, khắc phục, phấn đấu và tìm tòi, không bao giờ bỏ cuộc khi đối mặt với khó khăn và trở ngại nhằm đạt được những mục tiêu của mình, giống như những vì sao đi theo con đường đã vạch ở trên trời. Khổng Tử viết “một người giỏi” nhằm ám chỉ một thiểu số quân tử thời xưa. Nếu tái sinh trong thời đại tri thức ngày nay, ngài sẽ vui sướng biết bao vì thiểu số thời ấy bây giờ có lẽ trở thành đại đa số. Tuy vậy, số người hiểu được nhiệm vụ công việc của mình nhằm đạt được điều gì cho bản thân, cho tổ chức và cộng đồng xã hội có lẽ vẫn không hề tăng lên cùng chiều! Nhìn hẹp trong khía cạnh kinh doanh, đáng buồn hơn cho các quốc gia con cháu của Khổng Tử ở phương Đông, trong đó có Việt Nam, khi các doanh nghiệp phương Tây coi việc xác định mục tiêu kinh doanh là bước khởi đầu của sự nghiệp, con cháu của Ngài vẫn còn rất mơ hồ về tầm nhìn, về sứ mệnh kinh doanh của tổ chức! Đáng lo lắng nhất là các đơn vị thuộc sở hữu nhà nước hiện nay, thay vì tái cấu trúc doanh nghiệp nhằm chuyển đổi vấn đề hiệu quả của tổ chức xuống từng công nhân để họ giúp họ làm việc thông minh và chăm chỉ hơn, cũng như tiếp nhận, xử lý và truyền tải thông tin kinh doanh cần thiết để tìm kiếm các cơ hội kinh doanh, hầu như người ta xác định nhiệm vu công việc nhằm đạt được nhiều quyền lợi vật chất cho riêng cá nhân mình!
Bạn thật sự đang dùng thời gian vào việc gì?
Bạn có bao giờ ghi nhật ký công việc hàng ngày chưa? Hãy chịu khó ghi chép nhật ký thời gian từng giờ mỗi ngày trong khoảng vài tuần và đừng có ngạc nhiên khi thấy bạn đang thật sự sử dụng thời gian vào những việc gì! Một trưởng phòng hành chính bức xúc kêu lên, “Em phát ốm vì theo dõi điện thoại, chit chat, thư điện tử, tin nhắn qua máy điện thoại di động, chè chén, cà phê sáng, ăn trưa với khách và … họp!” Bắt chước tạp chí Fortune, tôi đã khảo sát vài lần về số lần cà phê tiếp khách, số lần nhận và gửi thư điện tử, số lần gọi điện thoại và số lần họp so sánh giữa các giám đốc Việt
Bạn đã ngộ được vô vi chưa?
Vô vi là khái niệm triết học của
Saturday, May 13, 2006
A woman without make up
Yesterday I spent few hours going around Kharcov downtown. Fast food chains such as McDonald, Pissa, Coke ... are available. It is similar to other Western cities, Kharcov has its walking street, city square, city hall, Catholic churches which have golden domes, etc. Especially, Kharkov has Mother Square located inside a forest. At the Square I saw an everlasting fire and the sound of mother's heart. It is very symbolic.
Going to another park where locals sell paintings and souvernir gifts, I saw a woman who I took her photo above. Her face looks like the face of the mother statue in the forest. Kharcov does look like this woman - a woman without make-up.
Friday, May 12, 2006
Teaching Management in Kharcov
Kharcov is a big city but it is almost forgotten by the world. From the sky, you can see many huge deserted plants. At the Kharkov airport, many former Soviet civil aircrafts are landing on the ground forever. The airport station is old and poorly organized. Custom officers are awkward. It seems that the government does not have any interests in developing this airport.
Kharcov still has many huge buildings with a diverse city's transportation system building during the Soviet's regime. Roads are wide but their surfaces are getting worse. The city still maintains the electric railroads and electric buses for the public.
Nature in Kharcov is similar to middle, southern states of America. I come to the city at the beginning of summer. Trees are green and wild flowers are blooming because weather is warm. However, on the streets people are walking or waiting buses silently. What are they thinking of, I wonder.
Monday, August 15, 2005
The traffic light and global integration (posted on Saigontimes weekly
Friday, June 17, 2005
An MC at entry level
Thursday, June 16, 2005
Working harder or working smarter
Wednesday, June 15, 2005
Kid is kid
Saturday, April 30, 2005
Writing from Hong Kong International Airport
Wednesday, January 12, 2005
Human deficiency- stories in an elevator
Tuesday, January 11, 2005
A positive sum game
Thursday, December 30, 2004
A hundred mile relative away may not as important as neighbors
Tuesday, August 31, 2004
Bye Bye AMB Raymond F. Burghardt
Wednesday, July 14, 2004
Secrets in DC - Continued
At the center of Washington DC, Washington Monument looks like a sharpen pencil erecting against blue sky. At night, it looks more beautiful by white laser beams around the column and yellow lights on the top.
Washington Monument adopts the structures of Egyptian pyramids wishing for the longevity of America. As you climb to the top of the monument, you reach the highest point in DC. However, its shadow in the Reflection Pool reminds you that you are also at the bottom.
How does this tell you? You can learn many things from this implication, such as Don’t be arrogant if you are super! Or, America is the paradise, but it is the hell too!
Thursday, July 08, 2004
Secrets in DC
My colleagues and I were very excited about America. Remember, we have been working for American Embassies and Consulates for at least five years!
Why? If you take time to view my blog, you certainly can see many stories that I learnt from my trip to the U.S. One thing I need to tell you is that you must keep patience because I must do my work daily and will not give you my promise when I post my stories.
Well, here is the first secret!
Do you know that Abraham Lincohn statue has two faces? When you see his statue from the front of his monument, you will see his true face. If you see him from the left or right of the statue, you will see the other face behind his head!
How does it look like? It looks like your face, my face and anyone face. The implication is that althought Abraham Lincohn freed slaves, saved American democracy, many people saw his decision was wrong.
Sometimes in our life, we may encounter this problem. So, don't be sad, my friends. C'est la vie!