Saturday, December 26, 2009
15 years in Vietnam and in the US
Under this situation, some Vietnamese are looking for opportunities in their motherlands. Especially, when America is running deficits, they hope to bring cash to the US from Vietnam through investments in education, real estate and so on.
Life is getting better for Vietnamese here. Most of my aunt's family members have fortunately become the American middle class thanks to their saving lifestyle and hard working. Americans should look at them to adjust their living habits!
It has been nearly 15 years since I came back home from America. Today, our family have to save every buck for our children education.
Saturday, December 19, 2009
Sunday, December 06, 2009
Keangnam Tower Hanoi Vietnam
Thursday, November 26, 2009
What is going on in Vietnam?
2) reset the official VND mid-point exchange rate to 17,961 from around 17,034 against the USD, with the ceiling rate at 18,500 [effective from November 26]; and
3) narrow the trading band to 3% from 5%.
In addition, the prime minister is reported to have requested some major exporters to sell their FX receipts to the central bank.
Tuesday, November 24, 2009
Monday, November 16, 2009
Một ngày với Sở Tư Pháp Tp. HCM
Với một thành phố gần 8 triệu dân, có bao nhiêu người cần dịch vụ này mỗi ngày? Tại sao Sở Tư Pháp không mở thêm hai, 3 quầy để phục vụ nhân dân mỗi lúc cao điểm. Trong khi người dân trả cho mỗi tờ phiếu xác nhận lý lịch tư pháp 100.000 đồng, một số tiền không nhỏ.
Xin được nói thêm, trước đó, tôi đã đến lấy mẫu đơn và tự hỏi, "Tại sao không tải mẫu đơn này lên mạng Internet, ở trong trang web của Sở?" Những người có kết nối Internet như chúng tôi sẽ điền đơn rồi mang đến nộp. Như vậy, sẽ tiết kiệm được thời gian đi lại, giảm bớt số lượng xe đi lại trên đường, bớt hao phí nhiên liệu, tránh tai nạn giao thông…
Saturday, November 14, 2009
Vài hình ảnh về trận bão lũ ở Tuy Hòa Phú Yên
Sunday, November 01, 2009
News from RFI
Đây là lần đầu tiên mà ông Lê Bá Hùng trở lại Việt Nam từ khi ông ra đi vào lúc 5 tuổi. Phát biểu cảm tưởng về sự kiện này, Trung tá Lê Bá Hùng cho biết : ''Thủy thủ đoàn và bản thân tôi rất hãnh diện được đại diện Hoa Kỳ trước nhân dân Việt Nam. Chuyến đi thăm này là biểu tượng của tình hữu nghị giữa hai quốc gia mà chúng tôi rất hãnh diện được đóng góp phần mình''
Theo Trung tá Lê Bá Hùng, đối với cá nhân ông, chuyến đi thăm Việt Nam sẽ rất xúc động vì từ lúc bé đến nay, đây là lần đầu tiên ông trở lại quê hương : "Tôi có rất ít kỷ niệm về Việt Nam nhưng tôi cảm thấy còn gắn bó rất nhiều với đất nước, văn hoá vá dân tộc Việt Nam''.
Theo bản tin của Hải quân Hoa Kỳ, Trung tá Lê Bá Hùng sinh tại Huế. Ngày 2 tháng 5 năm 1975, ông và gia đình được một chiến hạm Mỹ vớt lên và đưa qua Mỹ định cự tại miến Bắc bang Virginia. Ông tốt nghiệp Học Viện Hải Quân Hoa Kỳ và sau đó được bổ nhiệm làm Sĩ quan Hải Quân. Tháng tư vừa qua, ông trở thành người Mỹ gốc Việt đầu tiên được cử làm chỉ huy một chiến hạm Hoa Kỳ.
Theo tài liệu của Hải quân Mỹ, Khu Trục Hạm USS Lassen (DDG 82) đang hoạt động ở biển Hoa Đông, có tên đầy đủ là Clyde Everett Lassen, trú đóng tại căn cứ hải quân Mỹ Yokosuka ở Nhật Bản. Đây là loại khu trục hạm hạng Arleigh Burke đuợc trang bị dàn phóng hỏa tiễn điều khiển từ xa, có hệ thống radar đa chức năng, có khả năng tìm nhiều mục tiêu khác nhau cùng một lúc.
Đây là loại khu trục hạm duy nhất mà Hải Quân Mỹ đang sử dụng, có 23 sĩ quan và 300 thủy thủ, được trang bị hoả lực cực mạnh với các loại tên lửa hải - hải, hải - không Tomahawk hay RUM -139 VL-Asroc. Ngoài ra tàu còn được trang bị thêm dàn phóng ngư lôi 2xMk32 và 2 phi cơ trực thăng SH-60 Sea Hawk
Wednesday, October 14, 2009
Chuyện ngụ ngôn cái hang của Socrates
Tổ tiên ta có câu, "Trăm nghe không bằng một thấy." Về sau có người phát triển thêm, "Trăm điều thấy không bằng một lần sờ." Chuyện không đùa chút nào vì đây cũng chính là chân lý phát triển của ngành khoa học thực nghiệm mà nhà triết học Socrates (469-399 BC) sống trong thời kỳ Hy Lạp cổ đại trước khi Thiên Chúa xuất hiện đã đề cập. Chuyện Ngụ ngôn Cái hang của ông sau đây nhằm giải thích mối quan hệ giữa hai khái niệm tin tưởng (belief) và nhận biết (knowledge), hay nói khác đi, tầm quan trọng của tri thức trong phát triển xã hội loài người.
"Một nhóm người tù bị giam dưới hang sâu, đầu bị ép chỉ nhìn về phía trước. Những hình ảnh của các vật chuyển động phía sau lưng họ được ánh lửa chiếu lên thành hang. Vì không quay được phía sau, những người sống lâu ngày trong hang dần dần tin tưởng hình ảnh trên tường kia là thực.
Giả sử sau đó tháo xích cho họ quay lại phía sau. Trước tiên, họ sẽ hoảng loạn vì chuyển động của các vật và mắt họ rất nhức nhối vì ánh sáng của ngọn lửa. Nhưng nếu giải thích đây là vật thực, họ sẽ không tin. Trái lại họ có xu hướng muốn nhìn lại hình ảnh trên vách hang và tin rằng đấy mới là thật.
Bây giờ, giả sử tháo toàn bộ xích và buộc họ phải đi ra khỏi hang. Họ càng hoảng sợ hơn, mắt họ sẽ càng đau nhức hơn. Thậm chí trước ánh sáng mặt trời, mắt họ sẽ có thể bị mù. Vì thế, tạo điều kiện để họ thích ứng dần dần. Ban đầu cho họ nhìn những ngôi sao đêm và mặt trăng trên bầu trời. Sau đó cho họ nhìn vào núi đồi, cây cối phản chiếu trên mặt nước. Cuối cùng, họ có thể nhìn cây cối, núi đồi trong dưới ánh sáng trực tiếp ban ngày. Bấy giờ họ mới tin những gì họ thấy trên tường chỉ là hình ảnh chứ không phải là thực. Cuối cùng họ nhận ra rằng sở dĩ mọi vật có thể nhìn được là nhờ ánh sáng phát ra từ mặt trời. Lúc đó, nghĩ về những người còn sống trong hang, họ sẽ cảm thấy mình còn may mắn.
Theo Socrates, chuyện trong hang đại diện cho sự tin tưởng, chuyện xảy ra dưới ánh sáng ban ngày đại diện cho tri thức. Mỗi sự chuyển đổi từ tin tưởng sang sử dụng tri thức để nhận biết sự vật là mỗi quá trình đau đớn. Nhưng nếu quá trình chuyển đổi đạt được thành công, đó là sự di chuyển đúng hướng.
Đối với những người còn sống trong hang, ý kiến của những người bước ra khỏi hang là ngu ngốc và sẽ không tin tưởng. Vì thế, theo Socrates, hãy đừng giải thích cho những người đang sống trong hang mặt trời là gì khi chưa kéo họ ra khỏi hang để họ nhìn sự vật thật dưới ánh sáng của nó.”
Ngày nay con người vẫn đối mặt với những vấn đề tương tự xãy ra cách đây hàng ngàn năm. Theo tôi, những ai mong muốn xây dựng một Việt Nam văn minh hiện đại, nên tìm cách đi sang các nước láng giềng như Thái Lan để thấy Bangkok hay sang Malaysia để nhìn KL hoặc thăm Singapore để quan sát. Nếu được, tìm cách cho cán bộ, nhân viên, con cái đi sang các nước có nền kinh tế phát triển sống, học tập một thời gian để họ sống và rút tỉa kinh nghiệm cho sự phát triển quốc gia về sau. Đây cũng là cách người Trung Hoa chuẩn bị để tiến hành công cuộc hiện đại hóa đất nước từ nhiều thập niên qua.
Sunday, September 27, 2009
Mặc cảm và vượt lên mặc cảm
Lúc còn công tác ở Nha Trang, ba được nghe kể nhiều về một người bà con trong họ rất giàu có ở Đà Lạt với nhiều huyền thoại. Vừa kính phục vừa tò mò, ba đánh bạo đến thăm, tự giới thiệu mình với những người tuy gọi là bà con nhưng lần đầu gặp mặt. Ba đã choáng ngợp trước phong cách trang trí nội thất sang trọng kiểu châu Âu. Ngồi một lát ba chào ra về vì cảm thấy bản thân mình quá lạc lỏng trong sự sang trọng và lạnh lẻo của ngôi nhà. Những chủ nhân của ngôi nhà này đã lần lượt ra đi về thế giới bên kia. Bà con, dòng họ càng ngày càng xa thêm.
Một lần khác ở Owen at Vanderbilt, ba đã không đủ can đảm bước vào dự tiệc Capital Ball do nhà trường tổ chức. Ba đã không có nhiều bạn ở Owen vì thế.
Cả hai lần, ba đã không vượt qua được sự tự ti, mặc cảm của mình.
Hôm nay, một người cháu ở Huế đến thăm nhà. Nó đã chào ra về và bố cháu trách rằng nó về vì sự mặc cảm.
Mặc cảm tự ti làm chúng ta tự xa cách với người thân và bạn bè. Mặc cảm khiến chúng ta tự cô lập mình trước nhiều cơ hội của cuộc sống.
Mong con tránh những sai lầm như thế. Hãy vượt lên chính mình con nhé!
Hình ảnh hiếm gặp ở Sài Gòn
Wednesday, September 16, 2009
Bạn cùng lớp ở Đại học Khoa học Huế
Monday, August 31, 2009
Thương Huế
Sunday, August 23, 2009
Suy nghĩ về mô hình quản lý cho các tập đoàn kinh tế Việt Nam
Theo tác giả Nguyễn Trung, đến tháng 9/2008, nước ta có 8 TĐKT quốc doanh (thuộc sở hữu Nhà nước). Cả nước có 18 tổng công ty 91 và 73 tổng công ty 90 mang dáng dấp các TĐKT quốc doanh hoặc công ty mẹ - công ty con. Toàn bộ các đơn vị kinh tế này chiếm khoảng 54% về vốn, 62% doanh thu và 73% tiền nộp ngân sách trong tổng số 5.970 DNNN hiện nay (khu vực kinh tế quốc doanh.
Trong một thế giới kết nối ngày nay, cả tập đoàn kinh tế và công ty vừa và nhỏ đều có cơ hội thành công như nhau. Vấn đề là ở chỗ chọn đúng lĩnh vực ngành nghề, ra đời đúng thời điểm và sau đó cung cấp cơ cấu tổ chức và phong cách lãnh đạo công ty đúng.
Vì nếu là các công ty nhỏ, nhưng các nhà lãnh đạo chung nhau tạo ra liên minh liên kết dưới các hình thức liên doanh; tổ hợp nghiên cứu phát triển, đối tác chiến lược với các công ty trong nước và cả các quốc gia khác nhau, họ cũng tạo ra được sức mạnh trong tiếp thị, mua bán nguyên liệu, thành phẩm và cả trong sản xuất chế tạo, không thua gì các tập đoàn lớn. Trái lại, nếu là các tập đoàn lớn, với nhiều lợi thế gồm sản xuất số lượng lớn, nguồn lực tài chính, nhân sự có kỹ năng, bí quyết công nghệ, hoạch định dài hạn, và ổn định, lãnh đạo các tập đoàn này cũng phải hành động như lãnh đạo các doanh nghiệp nhỏ (nhưng có tốc độ tăng trưởng lớn). Đồng thời, cần phải đầu tư công sức xây dựng mô hình tổ chức trong đó các thành viên của tập đoàn là các tập hợp nhỏ, độc lập và có thể quản lý được.
Đối với các tập đoàn hiện nay ở nước ta, cần nên nghiên cứu đưa mô hình tổ chức theo cơ chế liên bang vào thực tiễn quản lý doanh nghiệp. Quan sát cho thấy, hầu hết các tập đoàn trên thế giới hiện đứng vững qua cơn khủng hoảng là nhờ kết hợp các đặc tính tốt nhất của cả hai loại hình công ty nhỏ và lớn. Ngoài sức mạnh nhờ có tất cả lợi thế do quy mô lớn, mô hình này cung cấp tính uyển chuyển, khả năng ứng phó và thích nghi nhanh chóng trong thời kỳ kinh tế đầy biến động vì có những đặc điểm của tập hợp các doanh nghiệp nhỏ.
Coca-Cola, HP, ABB… là những tập đoàn xây dựng thành công theo mô hình này. Công ty mẹ (liên bang) được hình thành từ nhiều công ty nhỏ được trao quyền bán tự chủ. Tất cả hợp tác với nhau và gắn bó với nhau bởi một tầm nhìn và sứ mạng kinh doanh chung. Quyền lực của tập đoàn được khuếch tán đến từng thành viên bán tự chủ chứ không tập trung hết ở trung ương. Mỗi khi ra quyết định kinh doanh, các đơn vị thành viên và trung ương đều chia sẻ với nhau. Do có tầm nhìn và mục tiêu kinh doanh rõ ràng và hầu hết được viết ra thành văn bản, tập đoàn cũng như các công ty thành viên xây dựng các nguyên lý hoạt động rõ nét theo hướng hài hòa vì mối lợi chung. Các công ty thành viên hiểu rõ ranh giới của mình đến đâu, dựa trên sản phẩm hay lĩnh vực kinh doanh gì như ABB hay trong trường hợp của Coca-Cola là ranh giới địa lý. Quyền lực giữa các công ty thành viên với nhau và cả với trung ương được giữ cho cân bằng nên không có tình trạng đơn vị này lấn át đơn vị kia. Các công ty thành viên có độc lập tự chủ nhưng không vi phạm nguyên tắc hoạt động chung của công ty mẹ.
Mô hình này cũng có những hạn chế nhất định nhất là khi tình hình khủng hoảng tài chính, nhiều lúc cần có một sự tập trung quyền lực lớn ở cơ quan đầu não. Điều này đòi hỏi rất nhiều về vai trò của các nhà lãnh đạo. Lãnh đạo ở cơ quan đầu não của tập đoàn không thể lãnh đạo theo kiểu họ là tướng và lãnh đạo các công ty thành viên là quân. Lãnh đạo của tập đoàn là lãnh đạo của lãnh đạo. Vì thế lãnh đạo tập đoàn không thể là người duy nhất ra các quyết định quản lý cho toàn hệ thống. Họ cần tạo ra một môi trường trong đó các lãnh đạo của công ty thành viên cũng góp phần có tiếng nói trong việc ra quyết định. Một môi trường trong đó tất cả các lãnh đạo thành viên đều được trao quyền lãnh đạo. Lúc đó, lãnh đạo cơ quan đầu não của tập đoàn là những người tạo ra công việc từ câu hỏi Tại sao và Việc gì, còn các lãnh đạo công ty thành viên là người trả lời câu hỏi Làm như thế nào?
Thursday, August 20, 2009
Tại sao anh ấy không được đề bạt?
Sunday, August 16, 2009
Chuyện ngày hè của tôi
Tuesday, August 04, 2009
Tại sao tinh thần đồng đội không phát huy được hiệu quả?
Friday, July 17, 2009
Lãnh đạo trong môi trường nhiều thay đổi
Monday, July 06, 2009
Lựa chọn nhân sự: Gạch hay đá cuội
Cảm ơn anh vì đã tin tưởng tham khảo ý kiến của tôi về cách lựa chọn ứng viên cho vị trí giám đốc kinh doanh của công ty.
Theo như trong thư, công ty của anh đang cần tìm kiếm một vị trí giám đốc kinh doanh để phụ trách một trong ba vùng trọng điểm theo chiến lược của Hội đồng quản trị công ty đề ra. Cũng như mọi trường hợp tuyển dụng, một mặt anh đã chỉ đạo công ty đăng quảng cáo để tìm ứng viên, mặt khác tiến hành tuyển lựa từ đội ngũ cán bộ hiện đang công tác trong tổ chức.
Tôi cũng hiểu rằng vì đây là một vị trí quan trọng, với cương vị Tổng giám đốc điều hành công ty, anh rất thận trọng trong việc ra quyết định lựa chọn ứng viên. Anh cũng đã gửi văn bản đề nghị Hội đồng quản trị triệu tập một phiên họp bất thường để xin ý kiến. Sau nhiều giờ thảo luận, một danh sách rút gọn đã được giao lại cho anh để ra quyết định tuyển chọn theo chức năng đã được phân công. Giờ đây, anh cảm thấy lúng túng trước lựa chọn: Chọn người bên trong tổ chức hay bên ngoài.
Những ứng viên bên trong hầu hết là các kỹ sư có kinh nghiệm và đã có nhiều năm cống hiến cho công ty. Tuy nhiên, họ cần một thời gian làm quen với công việc kinh doanh trên thương trường và không có gì bảo đãm rằng họ sẽ hoàn thành nhiệm vụ giao phó. Những ứng viên bên ngoài đã kinh qua công việc kinh doanh ở các công ty trước đó, nhưng ở trong các ngành khác. Cũng có những rủi ro nếu đề bạt họ ngay vào vị trí giám đốc kinh doanh. Chẳng hạn, chưa có một ngày công tác ở công ty, nếu đưa ngay vào vị trí, nhiều người trong công ty cũng sẽ thắc mắc vì sao không trọng dụng nguồn nhân lực sẵn có mà lại lấy người bên ngoài. Nếu ứng viên làm tốt, mọi chuyện sẽ qua đi. Nhưng nếu anh ta không thực hiện tốt nhiệm vụ kinh doanh, cả anh ta và anh sẽ mất uy tín. Hơn nữa, những nhân viên làm việc lâu năm có thể không vui vì họ mất điều kiện để thăng tiến trong khi đã gắn bó và đóng góp ít nhiều cho sự nghiệp kinh doanh của công ty.
Anh H thân mến,
Lựa chọn ứng viên bên trong hay bên ngoài công ty anh nên làm quyết định dựa vào văn hóa doanh nghiệp và đặc điểm ngành nghề. Ở một số công ty, việc lựa chọn phần lớn căn cứ vào thành tích và quá trình công tác ở các đơn vị ứng viên đã kinh qua và không nhất thiết phải có chuyên môn gần gũi với vị trí mới đề bạt. Chẳng hạn, Carol Bartz, người được chọn thay tổng giám đốc điều hành Jerry Yang của Yahoo mới đây. Cô ta là một người có quá trình công tác trong lĩnh vực công nghệ. Khi được hỏi làm thế nào kinh nghiệm về công nghệ của cô được áp dụng ở Yahoo, một công ty hoạt động trên lĩnh vực truyền thông, cô trả lời. “Tôi là con người của công nghệ. Là một người hướng về thị trường. Tôi yêu khách hàng. Tôi cho rằng mình có ít năng lực trí tuệ để hiểu về truyền thông, nhưng ở trong ban điều hành công ty hiện nay ắt cũng đang có những người tuyệt vời trên lĩnh vực này có thể bắt đầu giảng dạy cho tôi.”
Tuy nhiên, Akio Morita, nguyên Tổng giám đốc điều hành của Sony đi theo hướng huấn luyện cho công nhân và quản lý tính uyển chuyển, linh hoạt để phù hợp với sự thay đổi của tổ chức theo từng thời kỳ. Do sống nhiều năm trên đất Mỹ, ông nói, “Tôi đôi khi xem các công ty Mỹ có cấu trúc như những bức tường gạch. Khi xây dựng công ty, các công ty đề ra mô tả vị trí và cơ cấu ngay từ đầu, sau đó công ty tìm đúng người để lắp vào vị trí. Khi tìm được ứng viên, nhưng nếu anh ta có trình độ chuyên môn, năng lực cao hơn, hay thấp hơn đều bị loại. Các công ty Nhật làm theo cách khác. Khi tìm được ứng viên, công ty học cách để sử dụng người này. Ông cho rằng nhà quản lý nhìn vào ứng viên giống như người thợ xây nhìn đống đá tảng, xem thử bố trí từng hòn đá như thế nào để xây nên bức tường. Viên đá có khi thô, tròn, góc cạnh, dài, ngắn khác nhau. Vì thế nhà quản lý phải suy nghĩ làm sao sắp xếp chúng đứng cùng với nhau. Con người khác viên đá tảng ở chỗ họ ngày càng trưởng thành, vì thế, nhà quản lý phải thay đổi vị trí của họ theo thời gian. Vả lại, doanh nghiệp cũng thay đổi theo thời gian, vì thế, lại càng cần thiết phải bố trí các viên đá tảng này ở các vị trí khác nhau theo từng thời kỳ.
Hy vọng những ví dụ của tôi có thể giúp anh mạnh dạn ra quyết định. Anh H ạ, Akio Morita cũng xuất thân từ một nhà khoa học rồi mới trở thành một thương nhân. Từ một đất nước có văn hóa coi lãnh đạo doanh nghiệp như thượng đế, ông đã dung nạp được văn hóa Nhật Bản với phương pháp quản lý của Mỹ để đưa Sony trở thành một công ty Nhật nhưng lại gặt hái thành công ở Mỹ.
Chúc anh may mắn.
Sunday, June 28, 2009
Xây dựng thái độ làm du lịch
Thursday, June 11, 2009
Huế và vấn đề phát triển
Về thăm Huế lần này, đi đâu tôi cũng gặp những lời than thở về sự phát triển kinh tế của Thừa Thiên Huế. Nhiều người quan sát sự phát triển của thành phố Đà Nẵng rồi nhìn lại thành phố của mình và so sánh. Một anh bạn nói, “Tôi chưa đi nước ngoài, chỉ nhìn các thành phố xứ người qua màn ảnh nhỏ, vô thăm thành phố Đà Nẵng, đi dọc bờ Sông Hàn, tôi thấy Đà Nẵng đâu có khác gì các thành phố bên châu Âu?” Một người bạn khác ở tuổi trung niên liên đới sự phát triển của Huế và vấn đề phong thủy, anh nói “Huế ngày nay dường như đã hết linh khí để phát triển.” Nghe nói thế tôi liên tưởng đến nhận xét gần đây của một cán bộ lão thành về nghỉ hưu ở Huế, ông nói, “So với Đà Nẵng và một số thành phố khác, Huế hiện nay “sạch-sành-sanh”, nói theo tiếng địa phương nghĩa là không có ai đại diện ở trung ương để đỡ đần cho Huế.
Băn khoăn về tương lai của Huế đã vơi đi khi những ngày sau đó tôi gặp một vài người bạn khác ở Huế. Những người này, tuy đang đối mặt với rất nhiều thách thức, họ vẫn nung nấu quyết tâm tìm ra những đòn bẩy để Huế phát triển.
1. Phát triển chậm để bảo tồn bản sắc cho Huế:
Tại phòng chờ Sân bay Phú Bài trên đường trở về Thành phố Hồ Chí Minh, tôi gặp một người bạn Mỹ công tác rất nhiều năm ở Việt Nam. Nghe tôi hỏi về lý do chuyến đi của anh đến Huế, anh cho biết mình sắp rời Việt Nam. Anh đã đi thăm thủ đô Hà Nội để chào một số bạn bè và quyết định dành một ngày thăm Huế. Ông nghĩ gì về thành phố Huế? Tôi hỏi. “Huế bây giờ khác xưa nhiều lắm. So với quang cảnh tĩnh lặng của những năm 1994 và 1997 khi tôi đến đây, đường phố ở Huế ngày nay có rất nhiều xe máy, ô tô.” Câu nói tiếp theo làm tôi sửng sốt, “Với tốc độ phát triển thế này, tôi e rằng một ngày kia Huế sẽ không còn giữ được bản sắc của mình." Dường như sợ tôi bắt đầu vặn hỏi về nhận xét này, anh bạn Mỹ nói liền một mạch so sánh Huế và các thành phố khác. Ở Việt Nam, rất ít đô thị còn giữ được bản sắc của mình. Hội An có bản sắc riêng của nó, nhưng Đà Nẵng thì không!” Anh nói tiếp, “Thành phố Hồ Chí Minh đang tự đánh mất bản sắc của mình, còn Bình Dương dù phát triển nhanh, nhưng không hề tạo ra một nét gì đặc sắc cả. Tôi mong Huế phát triển chậm lại để lãnh đạo của thành phố này có thời gian suy nghĩ chín chắn, Huế nên phát triển như thế nào mà vẫn bảo tồn được bản sắc riêng của mình.” Ý kiến có vẻ khác chiều nhưng không dễ để tranh luận. Tôi ước gì lúc này có ngay một bản quy hoạch của Huế trong những năm sắp tới để giới thiệu với anh bạn này chiến lược phát triển của lãnh đạo ở tỉnh Thừa Thiên Huế. Tuy vậy, tôi cũng nêu một số nhận xét của cá nhân về quy hoạch của Huế qua những quan sát khi về thăm quê nhà. Theo tôi, hầu như nỗ lực mở rộng thành phố về phía Đông, vùng phường Vỹ Dạ, xã Phú Thượng đã phá hỏng nét cổ kính của vườn Huế xưa. Vườn Vỹ Dạ ngày xưa nổi tiếng với những câu thơ Hàn Mặc Tử (*)ngày nay không còn tìm thấy nữa! Việc nâng cấp đường 49(**) và làm cầu vượt sông Hương qua phía Bao Vinh dường như cũng không góp phần gì nhiều cho sự phát triển của khu vực này.Trái lại, đồng lúa An Cựu, nơi trồng giống lúa de dâng vua, đồng lúa làng Vỹ Dạ, Lại Thế, Ngọc Anh đã bị san lấp, nhường chỗ cho khu đô thị. Sự phát triển đô thị thiếu đồng bộ làm cho cảnh quan của vùng này thay đổi rất lớn. Theo sau sự phát triển này là vấn nạn ô nhiễm sông Như Ý và nạn ngập úng và ngập sâu các vùng ven sông Hương khu vực Vỹ Dạ vào mùa mưa lũ. Thật vậy, sự hình thành các thành phố, làng mạc dọc ven sông không phải là sự phát triển tự nhiên. Đồng lúa thuộc huyện Phú Vang và Hương Thủy nằm trong vùng trũng. Các đời vua nhà Nguyễn đã khai kênh làm thủy lợi dẫn nước từ sông Hương về tưới lúa. Các con kênh này cũng là hướng thoát lũ tránh ngập cho thành Huế vào mùa mưa. Vì thế, thay vì lấp ruộng xây thành phố, lẽ ra Huế cần giữ nguyên và nâng cấp các tuyến kênh, đường giao thông cũng như các khu cư dân dọc hai ven sông, hói, cha ông đã hình thành từ ngày mở đất. Tương tự, nếu mở rộng Huế về phía Nam, nối với Sân Bay Phú Bài, vùng đồi thấp ở Dạ Lê Thượng, các xã thuộc huyện Hương Thủy chạy dọc theo phía Tây của đường sắt rất lý tưởng để quy hoạch thành khu đô thị mới. Nền móng tốt, chi phí xây dựng sẽ được tiết giảm. Đất chật, người đông, trong bất cứ giải pháp quy hoạch nào, lấp ruộng lúa để xây thành phố không thể là giải pháp tốt cho Huế.
2. Huế và vấn đề bảo tồn văn hóa tâm linh. Một trong những việc phải làm khi về thăm quê đối với đa số người Huế nói riêng và người Miền Trung nói chung là viếng lăng mộ tổ tiên. Những năm qua, khi kinh tế có khá hơn, người Huế rất chăm lo xây lăng mộ cho tổ tiên, xây lại đình chùa, nhà thờ họ phái. Nhìn những nghĩa trang mênh mông, được xây cất vĩnh cữu, có thể nói lên rằng đời sống tâm linh là một phần rất quan trọng của con người xứ Huế. Hình như niềm hy vọng, lòng mong mỏi thoát khỏi đói nghèo cho thế hệ mai sau đã khiến cho người Huế chăm lo giữ gìn tôn tạo lăng mộ cho tổ tiên khi họ đang sống trong thời hiện tại. Một số làng, tộc họ ở Huế, sự hãnh diện về thành công của những người đang sống được thể hiện qua kiến trúc của đình chùa… Vì thế, không ít gia đình phải bán đất để có tiền làm nhà thờ, đình chùa cho bằng vai phải lứa với các nơi khác? Văn hóa tâm linh là một bộ phận không thể thiếu của văn hóa dân tộc. Khó ai có thể tranh luận đúng sai khi bàn về vấn đề này. Nhìn dưới góc độ kích cầu, việc xây dựng đền đài giúp tiêu thụ vật liệu xây dựng, tạo công việc làm cho một số bộ phận dân cư. Mặc khác, nếu không có công tác trùng tu lăng tẩm thành quách ở Huế những năm qua, lấy gì để Huế làm du lịch. Tuy vậy, về lâu dài, tập quán xây lăng đắp mộ cũng cần phải tính toán trong bối cảnh phải để dành quỹ đất cho sự phát triển các cơ sở kinh tế văn hóa của Huế trong tương lai. Hơn nữa, Huế cũng cần vốn để đầu tư cho những dự án hạ tầng này.
3. Giáo dục vẫn là nền tảng phát triển của Huế. Hè này người Huế bàn nhiều về giáo dục. Ngày 17 tháng 5, học sinh Hồ Ngọc Hân thuộc trường Cấp 3 Quốc Học Huế đã giành được vòng nguyệt quế trong cuộc thi Đường lên đỉnh Olympia lần thứ 9. Thành tích này rất đáng tự hào và khâm phục. Chiến thắng này dường như giúp người Huế lấy lại sự tự tin về truyền thống học hành dường như đã bị mai một kể từ thời Lê Bá Khánh Trình, Lê Tự Quốc Thắng đoạt các giải toán quốc tế. “Học sinh ở Huế phải đào tạo tài năng từ nền tảng.” Một vị nguyên chủ tịch tỉnh Thừa Thiên Huế phấn kích giới thiệu dự án giáo dục Huế Star do nhóm của ông khởi xướng. Theo ông, một hệ thống từ nhà trẻ mẫu giáo, trường cấp 1, cấp 2, cấp 3 sẽ được đầu tư từng bước ở thành phố Huế. Nếu dự án này thành công, nó sẽ minh chứng cho ý kiến của rất nhiều chuyên gia quốc tế, khuyên Việt Nam giải quyết vấn đề chất lượng giáo dục bằng cách đầu tư vào giáo dục phổ thông chứ không phải tăng số lượng tiến sĩ ở cấp đại học. Chuyện thành công trong đầu tư giáo dục tư thục vẫn còn phía trước, nhưng những nỗ lực này rất đáng trân trọng, khi có không ít người đang than thở về con đường phát triển của Huế. Nhất là khi ở Huế còn có hiện tượng xây đình, chùa, lăng mộ nhiều hơn xây trường học. Chẳng hạn, một quan sát thật đáng buồn cho làng Ngọc Anh quê tôi, chỉ một đoạn đường vài trăm mét, ba nhà thờ Họ, hai nhà thờ Phái được xây cất lộng lẫy, uy nghi bên cạnh một trường mẫu giáo và trường cấp một tuyền toàng đến thảm hại. Lòng kính trọng tổ tiên hay tính sĩ diện đã khiến dân làng tôi hành xử với con cháu mình như thế? Phải chăng giáo dục là chuyện của nhà nước lo mà thôi? Vâng, nhìn vào mô hình phát triển giáo dục của các nước tiên tiến, nhà nước đầu tư vào giáo dục cơ sở là chủ yếu. Nhưng quy mô đầu tư lại phụ thuộc vào tiền đóng thuế của cộng đồng địa phương. Vì thế, để cho Huế phát triển bền vững, người dân quê tôi cần thay đổi cách suy nghĩ để lựa chọn sao cho đầu tư vào văn hóa tâm linh và đầu tư vào giáo dục có lợi cho tương lai con cháu mình.
4. Phụ nữ và sự phát triển của Huế. Có lẽ không quá cường điệu nếu nói rằng linh hồn cho sự phát triển của Huế thuộc về phái nữ. Huyền Trân Công Chúa đã trao mình cho Họ Chế để đổi đất về cho dân Việt hai châu Ô và Lý. Chúa Nguyễn nằm mộng thấy Tiên bà rồi cho xây chùa Thiên Mụ để đền ơn. Ngôi chùa này hiện nay trở thành một địa điểm du lịch nổi tiếng ở Huế. Không kể đến những điển tích phi thường về lịch sử như thế, chỉ riêng tài nấu nướng của phụ nữ cũng đủ tạo cho Huế một bản sắc để phát triển kinh tế du lịch không nơi nào sánh được. Xin kể chuyện món cá lóc hấp bầu của bà xã bạn tôi để minh chứng cho nhận xét này. Nghe tin tôi về Huế, một bạn học thời cấp ba gọi điện với một yêu cầu khá ngộ nghĩnh. “Ông đừng đi taxi, xe buýt! Hãy để tôi đón bằng xe máy và ghé qua nhà chơi. Bà xã đã chuẩn bị món cá lóc hấp bầu để tụi mình lai rai. Nghe nói đến món ăn này, tôi tưởng tượng ngay món ăn thỉnh thoảng vẫn thường hay thưởng thức ở Sài Gòn. Một trái bầu dài móc hết ruột, cắt dọc thân, cho vào bên trong một chú cá lóc nguyên con, đặt lên bếp ga nấu cho đến khi sôi mới được ăn. Bầu chấm với nước mắm nguyên chất pha vào ít hạt tiêu hoặc chấm tương chao. Nước chấm loại gì cũng đều rất tuyệt. Thế nhưng tô cá lóc hấp bầu ở Huế của bà xã ông bạn khiến tôi đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Quả bầu hình dạng cái hồ lô của Tề Thiên Đại Thánh được cắt bỏ phần đầu, chọn lấy phần bụng. Ruột quả bầu được lấy ra và cho vào nạc cá lóc thái mỏng đã đuợc xào qua với gia vị. Quả bầu hình tròn, những nụ nấm rơm cũng tròn điểm quanh thành những cánh hoa chạy theo vòng đồng tâm. Màu vàng của ớt phi mỡ, màu xanh của bầu, mầu trắng của củ hành, mầu xám vàng của nấm rơm. Chỉ mới nhìn đã thích mắt. Nhưng khi ăn vào bạn mới cảm nhận thêm vị ngọt của bầu, vị cay của ớt và mùi thơm của hành phi. Món cá lóc hấp bầu này giá thành chưa đến hai chục ngàn đồng so với món cá lóc hấp bầu Nam Bộ có giá cả trăm ngàn! Nói đến đây, ắt bạn không còn muốn tranh luận với tôi về tài nghệ chế biến thức ăn của đa số phụ nữ Huế. Và theo tôi, đây là linh hồn của sự phát triển cho Huế trong tương lai.
(*)Sao anh không về chơi Thôn Vỹ.
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên.
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc.
Lá trúc che ngang mặt chữ điền…
(**) Đường quân sự của Mỹ san ủi sơ sài sau 1968 để đề phòng khi tuyến Huế - Thuận An bị chặn.)
Tuesday, May 19, 2009
Swan
Ngỗng là loài vật thông minh và chung thủy. Hồi còn nhỏ, nhà tôi có nuôi một cặp ngỗng. Không hiểu sao ngày nọ một con lăn ra chết. Còn lại một mình, chú ngỗng kia đi lang thang trong vườn, kêu lên những lời thảm thiết.
Ngồi học trong nhà, bên cạnh cửa sổ, tôi giả tiếng ngỗng kêu đáp lại. Chú ngỗng nghe tiếng kêu chạy đến bên cửa sổ ngẩng đầu tìm bạn. Sợ chú ngỗng cô đơn biết sự thật càng thêm đau khổ, tôi bèn ngồi giấu mình khuất sau bệ cửa.
Bài thơ tôi viết trong một tình cảnh như thế.
Saturday, May 02, 2009








