Friday, November 24, 2006

One example on Chinese collaboration

Yesterday I visited SASCO - Southern Airport Services Company to discuss with Ms. Mai Huong on the needs of future training and development programs for her company. Talking about collaboration among Vietnamese, she pointed out an interesting example. She said, "Look! many advertisements in our local newspapers about education abroad always have this sentence, 'This area has little or no Vietnamese residents.' They use this slogan to attract Vietnamese students. Chinese are different, they tend to study where they have the Chinese communities." I recalled my observation when I studied in America. Wu Min, one of my classmates, studied very well, but he used less time for his study than others. One day, he came to see me and asked if he could xerox my homework. "You do not study this course. Why do you need it?" I asked. To my suprise, Wu Min said he would keep my solutions for next year Chinese students who might come to study at our school.

Tuesday, October 31, 2006

Central Vietnam - Sands, Winds and Poems

Yesterday I flied with the JPAC team leaders to Quang Binh Province on a former Soviet helicopter. Throughout more than two hundred kilometers, below the helicopter, I saw only sands. Suddently, Dong Hoi City appeared in my eyes. It was small, quite new and beautiful. On the way back, I tried to see the landscapes as much as I could. It would be the only chance in my life to view this area from a helicopter. I explored a special traditional fish hunting way in Tam Giang lagoon where people built many arrow shape fishing traps. I recalled a romantic song "Evening on Tam Giang lagoon" by Tran Thien Thanh and sent a SMS message to many friends telling them about my feelings. Doan Trong Thu, a friend who lives in Da Lat, replied by a short poem. "Are you a poet?" I asked. Thu convinced me that everyone who lives in Central Vietnam can be a poet. "A month age child in a cradle already got folksongs from moms. I am such a man." He said. I think of my mom. She is now ninety years old. Though she can not read, she still can tell "Luc Van Tien" story by poems. The story that I always heard when I was a boy.

Sunday, October 22, 2006

How Americans think about stability

Ổn định nhưng luôn đổi mới - Nguyên lý âm dương trong hệ thống chính trị của nước Mỹ

Quan sát vũ trụ, người phương đông cổ phát hiện rằng vũ trụ thay đổi mỗi ngày. Mặc dầu vậy, vũ trụ cũng có các quy luật không thay đổi đó là các mùa và chu kỳ hàng năm. Là một quốc gia gồm những người di dân, các tiền nhân sáng lập nước Mỹ có lẽ đã vận dụng cơ chế này để tạo nên sự ổn định, phát triển và phồn vinh. Cơ chế tam quyền phân lập được vận hành trên nguyên lý cân bằng và đối trọng. Sự quản lý của nước Mỹ được phân ra ba nhánh, hành pháp, lập pháp và tư pháp. Mỗi nhánh đều có quyền nhưng vẫn bị hạn chế bởi các nhánh kia. Chẳng hạn, cuộc bầu cử tổng thống giữa Bush và Gore năm 2000. Bush thắng phiếu đại cử tri nhưng Gore thắng phiếu bầu phổ thông. Phía đảng dân chủ giằng co đòi kiểm lại phiếu ở bang Florida rồi yêu cầu tiếp tục trên phạm vi toàn liên bang. Tòa án tối cao Mỹ bảo ngưng và công nhận thắng lợi của Bush. Đảng Dân chủ và bản thân Gore phải chấp hành ngay lập tức. Luật do quốc hội Mỹ làm ra nhưng không thể thi hành nếu không được sự phê chuẩn của tổng thống. Ngược lại, tổng thống có thể tuyên bố chiến tranh với nước khác nhưng quốc hội kiểm soát ngân sách và nếu không được quốc hội chuẩn y, kế hoạch của tổng thống sẽ không có tiền để thực hiện.Những hiểu biết cơ bản trên đấy chỉ là bề mặt của hệ thống quản lý. Cơ chế bầu chọn và luân phiên nhân sự của các nhánh thể hiện một sự tinh vi trong việc theo đuổi mục tiêu “ổn định nhưng đổi mới.” Tổng thống có nhiệm kỳ 4 năm và tối đa được giữ hai nhiệm kỳ. Như vậy, ai cũng biết rằng Bill Clinton sẽ không bao giờ được làm tổng thống lại lần nữa cho dù ông vẫn muốn thế. Tương tự, đến năm 2008, Bush phải rời khỏi Nhà Trắng. Tuy nhiên, những điều các tổng thống đương nhiệm có thể gửi gắm cho hậu duệ thuộc đảng của mình tiếp tục, khi họ có cơ hội đề cử thẩm phán ở tòa án tối cao, gồm 9 vị ở nhánh tư pháp. Như trường hợp thẩm phán Samuel Anthony Alito vừa được tổng thống Bush đề cử và quốc hội chuẩn y năm nay khi thẩm phán Sandra Day O’Connor tự nguyện xin về hưu. Theo hiến pháp Mỹ, thẩm phán sẽ ngồi ở vị trí được đề cử suốt đời cho đến khi chết hoặc tự nguyện xin về hưu. Cơ chế bầu cử và sự luân phiên ở quốc hội cũng rất độc đáo. Hạ viện hai năm bầu một lần và số lượng đại biểu tỷ lệ thuận với dân số của tiểu bang. Tuy nhiên, thượng viện sáu năm bầu một lần và mỗi bang chỉ chọn ra hai người đại diện. Với cơ chế lưỡng đảng như ở Mỹ, tổng thống mạnh nhất là tổng thống và đảng của mình chiếm đa số ở quốc hội. Vì chu kỳ bầu hai năm một lần đối với hạ viện, cơ may điều chỉnh chính sách của tổng thống, nếu cử tri không đồng tình, sẽ đến khi xảy ra bầu cử hạ viện. Vì thế, nếu cuộc bầu cử hạ viện tháng 11 này, số nghế trong hạ viện nghiêng về phía đảng dân chủ, tổng thống Bush sẽ bị yếu đi vì mất hậu thuẫn đa số từ quốc hội. Quốc hội gồm hai viện, do so le lịch bầu cử hạ và thượng viện, các ông nghị mới sẽ mang thêm luồng sinh khí mới vào bộ máy lập pháp hòa trộn với kinh nghiệm điều hành quốc hội của các các ông nghị được bầu lại và cả các ông thượng nghị.Cơ chế hành pháp cũng tuân theo quy tắc trên. Chẳng hạn, bố trí luân phiên trong cơ quan ngoại giao Mỹ ở nước ngoài cũng được thiết kế đan xen củ mới để tạo ổn định trong bộ máy quản lý, đồng thời đem thêm sinh khí mới vào hệ thống quản lý. Về nguyên tắc, đại sứ thường có nhiệm kỳ ba năm, nhưng vị phó đại sứ lại có nhiệm kỳ hai năm. Như vậy, khi vị này chuyển công tác, vị kia đã nắm chắc công việc quản lý của hệ thống và ngược lại. Tính ổn định nhờ vậy được củng cố, tính sáng tạo được bổ sung. Ngoài ra, sự chọn lựa quản lý còn dựa vào ý thích của cá nhân đối với nơi công tác theo lối tự nguyện. Chẳng hạn, người có tính cách cá nhân năng động thường chọn điểm công tác ở các nước có nền kinh tế chuyển tiếp hay các thị trường mới nỗi.

Talking about Vietnamese street culture

Văn hoá đường phố Kẹt xe, trước hết là vấn đề đau đầu của chính bạn, người tham gia giao thông nhiều hơn các cấp quản lý vì bạn là một người chạy xe máy dưới trời Sài gòn, Hà Nội, trong khi các sếp ngồi xe hơi máy lạnh có bộ lọc không khí. Bất cứ ai chạy xe máy như tôi mỗi ngày 30km trong không khí ngột ngạt khói bụi mới đồng cảm với nhận định này. Là nhân viên công sở, chúng ta lo trước tiên là vấn đề đãm bảo đi làm đúng giờ. Không ai muốn đi làm muộn để rồi bị đồng nghiệp và quản lý cơ quan đánh giá thấp thành quả lao động của mình vì sai lầm này. Kết quả là người tham gia giao thông chúng ta phải cộng thêm thời gian đi lại trên đường đi từ nhà đến công sở. Theo thống kê của chúng tôi, nhân viên ở Thành phố Hồ Chí Minh và Thủ đô Hà Nội trung bình mất một giờ để đi lại trong ngày. Kế đến là vấn đề ô nhiễm vì khói bụi. Thật kinh khủng nếu không may bạn đi xe máy và bị kẹt xe mà không mang lấy một chiếc khẩu trang. Ô nhiễm không khí ở các nút giao thông trọng yếu của Thành phố Hồ Chí Minh đã trở thành vấn nạn. Thêm vào đó, nếu bạn đi dưới ánh nắng thiêu đốt hay trong những cơn mưa vuốt mặt không kịp của Sài gòn mà không vừa chạy vừa tìm một khoảng trống hiếm hoi cho mình trên đường, quả bạn là một vị thánh hay là một con rô-bô. Thành phố Hồ Chí Minh và Thủ đô Hà Nội đã đầu tư giải quyết một phần vấn nạn nầy bằng cách mở rộng đường phố và mua sắm thêm xe buýt kể cả xe buýt hai tầng. Tuy nhiên, đường hẹp, xe buýt thì to dềnh dàng và hiện đã quá tải. Thế nên, đây cũng chỉ là giải pháp trước mắt. Các cấp chính quyền hiện đang tiếp tục gỡ khăn này bằng bài toán quy hoạch đô thị. Bây giờ bàn về vấn đề vấn đề văn hoá giao thông. Theo định nghĩa văn hoá là ý tưởng, là các hoạt động và cách hành xử đặc biệt của nhân dân trong một quốc gia hay một vùng. Nếu định nghĩa này là không thể tranh cãi, bạn là người tham gia giao thông, bạn sẽ đồng cảm rằng chúng ta vẫn có văn hoá đường phố đấy chứ! Là một người hay vừa đi vừa suy nghĩ, tôi rất hay được người đi đường nhắc nhỡ, chẳng hạn, “Đá chống lên anh ơi.” Hay “Tắt đèn xi-nhan đi chú ơi!” Trên tuyến quốc lộ, ở đâu cảnh sát giao thông xuất hiện là các tài xế ra dấu cho nhau để tránh nạn. Chúng ta trả lời việc lấn trái và vượt đèn đỏ của người đi đường hiện nay như thế nào? Theo tôi, vấn đề lấn trái là do chúng ta hành xử theo sự thuận tiện. Văn hoá nổi trội của chúng ta là văn hoá tập thể, gia đình. Chúng ta, đất chật người đông nên bất luận làm việc gì cũng sợ liên quan đến tập thể và người bên cạnh. Luật giao thông cấm lấn trái nhưng nếu không thấy cảnh sát và việc bạn lấn trái không ảnh hưởng đến người đi bên cạnh thì chẳng có việc gì phải lo! Hơn nữa, để di chuyển trong cơn nắng bụi mưa dầm của đường phố Sài gòn, Hà Nội mà không tìm cách di chuyển nhanh mới là chuyện lạ. Còn vấn đề vượt đèn đỏ? Rất nhiều lần quan sát tôi thấy người đi đường mỉm cười sung sướng vì “lỡ vượt đèn đỏ” mà không bị cảnh sát thổi. Người không vượt được đèn đỏ luôn cảm thấy tiếc, hoặc nếu được quẹo phải, người tham gia giao thông không ngần ngại leo lên lề để tranh thủ. Một nhà báo nhân kể chuyện tham gia giao thông còn kể một câu chuyện vui. Trong khu phố của anh có một bạn trẻ trộm gà và bị phát hiện. Họp khu phố anh ta bị phê bình và mọi người đều đồng thuận anh ta đã nêu gương xấu cho các bạn trẻ khác. Tuy nhiên, một giám đốc trẻ khác bị cơ quan thuế mời lên phạt cả trăm triệu vì khai gian thuế thì mọi người trong khu phố xuýt xoa thông cảm. Qua những lý giải trên, xin đề nghị thêm hai giải pháp nhằm giảm bớt thái độ thiếu tích cực của người tham gia giao thông. Trước hết, cảnh sát giao thông nên sử dụng phương pháp nhắc nhở, giáo dục trước và giam xe, phạt tiền sau. Điều này có lẽ chúng ta chưa làm được. Ở xứ ta, chưa thấy ai kể chuyện xem cảnh sát là người bạn đường! Ở các nước như Singapore, Mỹ sử dụng biện pháp phạt nặng, nhưng người vi phạm đóng tiền phạt nhanh chóng và không bị ức chế vì chứng cớ không rõ ràng. Giải pháp tiếp theo là sử dụng “hiệu ứng bầy đàn” để tăng cường ý thức của người tham gia giao thông. Nên chăng các câu lạc bộ thanh niên, sinh viên, đoàn thanh niên và các tổ chức xã hội tự nguyện vận động thành viên mỗi khi thấy đèn đỏ gương mẫu dừng lại để những người đi sau bắt chước theo. Chúng tôi đã tự thử nghiệm nhiều lần thành công. Nếu thấy đèn vàng bạn cố vượt, người đi sau sẽ làm theo. Nhưng nếu bạn dừng lại, cả nhóm ở sau cùng dừng. Theo tôi, cán bộ công sở ở các cơ quan trong nước và nước ngoài ở Thành phố Hồ Chí Minh và Thủ đô Hà nội nên nêu gương trước. Muốn vậy, xin đề nghị báo giới tham gia làm một cuộc vận động xã hội. Sài Gòn Doanh Nhân có thể góp tiếng nói vậy. Võ Đắc Khôi (Posted in Saigon Doanh Nhan Cuoi Tuan)

Sunday, October 01, 2006

Two golden days on weekend - Click here to view it on Tuoi Tre Online

Thứ Hai, 08/05/2006, 02:36 (GMT+7) Hai ngày nghỉ vàng ngọc TT - Hai ngày nghỉ cuối tuần, với nhiều bạn trẻ, là hai ngày vàng ngọc để giải quyết “chuyện riêng” theo nhiều kiểu khác nhau. Bạn tôi, Đông Hà, thường giải quyết “chuyện riêng” bằng cách tổ chức các khóa huấn luyện kỹ thuật kinh doanh. Hà cho biết học viên là những người làm việc ở các công sở, công ty trong nước và nước ngoài... muốn “hi sinh” ngày nghỉ để cập nhật kiến thức kinh doanh. Còn các thầy đứng lớp là các chuyên gia giỏi ở thành phố nhưng không thể tham gia giảng dạy vào những ngày trong tuần vì đều bận các công việc khác. Thầy và trò đều tranh thủ hai ngày nghỉ cuối tuần. Những học trò của lớp học cho rằng thời kỳ kinh doanh mua bán theo kiểu “đánh quả” đang qua, vì vậy phải tích cực nắm lấy những kiến thức kinh doanh nền tảng để hành nghề một cách chuyên nghiệp trước những vận hội và thời cơ mới của đất nước. Tất cả đang đứng trước câu hỏi lớn: “Làm thế nào để doanh nghiệp trong nước đủ sức cạnh tranh trước vận hội và thời cơ mới?”. Và nhiều người đã dành ngày nghỉ cuối tuần, đến lớp để cùng tìm ra những câu trả lời. Một số chọn con đường kinh doanh theo hướng mở thị trường mới ra bên ngoài biên giới quốc gia cho các sản phẩm của mình hay đa dạng hóa sản phẩm, mở kênh phân phối để thâm nhập sâu thị trường trong nước và tiếp cận người tiêu dùng. Một số chọn con đường kinh doanh theo hướng nâng cao chất lượng hàng hóa và dịch vụ để có được sự yêu mến và trung thành của khách hàng. Một số chọn con đường xây dựng vùng nguyên liệu để làm hậu cứ về lâu dài, số khác chọn con đường đổi mới công nghệ... Lớp doanh nhân trẻ đang phấn đấu ngày đêm để trở thành những “người làm vườn chuyên nghiệp”. Những cây cỏ mọc tốt không chỉ nhờ công sức người chăm bón mà môi trường tự nhiên cũng có vai trò quan trọng, vì thế hơn bao giờ hết, doanh nghiệp cần sự tiếp sức từ các định chế nhà nước về pháp lý, vốn và cả cái “tâm đạo” làm quan của các vị cán bộ công chức. VÕ ĐẮC KHÔI Copyright (C) 2004 Tuoi Tre Online

How to keep talent staff - Click here to view it on Saigon Economics Time

Để giữ nhân tài Làm gì trước nguy cơ người giỏi sẽ nghỉ việc ra lập công ty riêng hay chuyển sang làm ở một công ty khác? Mời bạn đọc nguyên văn bài viết tai TBKTSG http://www.saigontimes.com.vn/tbktsg/detail.asp?muc=156&sobao=802&sott=28 Võ Đắc Khôi

Tuesday, September 26, 2006

Story about the Ho Chi Minh City bus system

Một vài góp ý để tăng cường sức thu hút cho hệ thống xe buýt thành phố Chiều thứ hai, khoảng 5 giờ 30 ngày 25 tháng 9 đường Cách Mạng Tháng 8 đoạn Ngã rẽ Ga Hoà Hưng – Tô Hiến Thành bị tắc nghẽn giao thông gần hai tiếng đồng hồ. Trời mưa rỉ rách, học sinh tan học về nhà, có em ngồi xe đạp đội mưa ướt rũ trông thật thảm hại. Ngồi trên xe buýt, tôi tranh thủ bật máy hỗ trợ cá nhân PDA vừa nghe nhạc vừa viết tiếp một đoạn bài viết về những ưu và khuyết điểm của hệ thống xe buýt với hy vọng góp một phần ý kiến về giải pháp giao thông đô thị ở Thành phố Hồ Chí Minh. Thật ra các con tôi đã sử dụng xe buýt từ khi thành phố rầm rộ vận động người dân tham gia sử dụng phương tiện công cộng. Trước đây, mỗi thành viên gia đình chúng tôi chi mỗi tháng khoảng 160.000 đến 200.000 đồng tiền xăng xe máy. Do nhu cầu chi tiêu cá nhân tăng nhưng không được bổ sung ngân sách, cô con gái lớn có sáng kiến sử dụng phương tiện đi lại bằng xe buýt để tiết kiệm và chuyển phần ngân sách dôi dư sang tiêu dùng cá nhân. Nghĩa là mỗi tháng cô ta chỉ chi khoảng 40-45000 đồng tiền vé xe buýt và đưa phần tiết kiệm được vào chi dùng cá nhân. Mặc dầu được các con thuyết phục, tham khảo ý kiến bạn bè, đồng nghiệp về việc sử dụng xe buýt, tôi nhận được rất nhiều ý kiến khác nhau. Khen ít, chê nhiều. Chẳng hạn, xe buýt bẩn, chạy chậm vì hay kẹt đường, chật chội nên dễ bị móc túi! Tài xế xe buýt chạy ẩu, hay ép thậm chí còn gây sự với người đi đường. Một anh bạn còn mỉa mai, “Ối giời! Ông sẽ là người giàu nhất trên xe buýt!” Việc gì đã khiến tôi quyết định sử dụng xe buýt? Cách đây hơn một tháng, vào một buổi chiều cuối tuần, tôi nhận một cú điện thoại từ Bệnh viện Cấp cứu Sài Gòn cho hay có một người thân bị tai nạn xe máy. Hoá ra đây là một anh bạn thân đang làm giáo viên thỉnh giảng ở các trường đại học trong thành phố. Nhìn người bạn bất tỉnh trên băng ca bệnh viện, nằm chờ xe cứu thương chuyển lên bệnh viện tuyến trên gần hai tiếng đồng hồ, trước thái độ “tỉnh táo” của các y bác sĩ, tôi chợt nhận ra quá nhiều rủi ro khi tham gia giao thông bằng phương tiện cá nhân trong thành phố gần 10 triệu dân này! Sau hơn một tuần bị sốc vì nghe tin anh bạn đã qua đời sáng hôm sau ở Bệnh viện Chợ Rẫy, tôi quyết định sử dụng xe buýt. Tôi đã cảm nhận gì về hệ thống xe buýt trên một số tuyến đã đi qua? Trước hết, hiện tượng móc túi là không có thật. Xe buýt chật chội vào các giờ cao điểm, nhưng không đến nỗi “chật như nêm” như tuyến xe buýt Hà Nội – Hà Đông thời bao cấp. Đi xe buýt có máy lạnh nên tránh được nóng, ô nhiễm không khí và bụi. Là một chuyên gia huấn luyện về quản lý thời gian cá nhân, tôi nhận thấy ngồi xe buýt ta có thể tranh thủ đọc sách báo, nghe radio, nghe nhạc và thậm chí nghe những câu chuyện đời thường mỗi ngày từ những người đồng hành. Đi xe buýt chỉ chậm khi tắc nghẽn giao thông vì không thể luồn lách như đi xe máy! Nhưng bù lại với rủi ro tai nạn giao thông và ô nhiễm, xe máy không thể thuyết phục nỗi tôi nữa rồi! Trở lại tìm hiểu lý do tắc nghẽn nói trên, sau gần hai tiếng đồng hồ khai thông, chúng tôi phát hiện nguyên nhân kẹt xe là do một xe hơi bốn chỗ chết máy nằm ngay giữa đường trong giờ cao điểm. Tôi chợt nhớ những điều đã quan sát ở Đài Bắc (Đài Loan) và San Francisco (Mỹ) và đề nghị chính quyền thành phố có thể đưa vào áp dụng. Ở Đài Bắc, thủ phủ của Đài Loan, những năm 1990, trong khoảng thời gian cao điểm, sáng từ khoảng 7 giờ đến 8 giờ và chiều từ 5 giờ đến 6 giờ, thành phố cấm xe hơi tư nhân bốn chỗ lưu thông trên đường. Trên các đại lộ, đường có vạch sơn chỉ dành ưu tiên cho xe buýt. Như vậy, các doanh nhân và những người có phương tiện ô tô riêng phải đi sớm về muộn để giúp cho công nhân và học sinh được đúng giờ. Còn ở California, mặc dầu đường sá rộng thênh thang, vẫn được phân luồng ưu tiên dành cho xe 12 chỗ trở lên trong giờ cao điểm. Ngoài ra, để tránh tình trạng chạy đua rước khách trên đường phố, chính quyền thành phố không nên để các hợp tác xã hay công ty xe buýt cạnh tranh với nhau trên cùng một tuyến đường. Cạnh tranh là tốt, nhưng chỉ nên xãy ra khi bỏ thầu chọn tuyến. Khi đã trúng thầu, mỗi công ty hay hợp tác xã trọn quyền khai thác tuyến trúng thầu trong một thời gian hạn định. Tài xế các đơn vị khác nhau vì thế không bị áp lực doanh thu đè lên tay lái, họ sẽ có thái độ lái xe thận trọng hơn. Cần tiếp tục đẩy mạnh tuyên truyền vận động nhân dân tham gia sử dụng phương tiện công cộng và thực hành nếp sống văn minh đô thị. Tài xế và phụ lái nên được huấn luyện dịch vụ khách hàng kết hợp xem phim hoặc cho đi tham quan các nước trong khu vực về cung cách phục vụ. Phụ xe không nên có thái độ khác nhau giữa trả tiền ngay và mua vé tháng. Mỗi xe buýt cần nên có sọt đựng rác, phiếu góp ý tài xế và phụ xe, bản đồ tuyến đường, số điện thoại của công ty hay hợp tác xã xe buýt để tiện liên hệ phản ảnh.

Thursday, August 24, 2006

Change isn't easy, but it is the key to our future!

I spent last weekend to train 39 business executives in Tuy Hoa City in two topics, “Problem solving and decision making” and “The arts of business leadership.” At the beginning of the first course, class was divided into seven groups. Each of executive was asked to think about three problems they are facing at the workplaces and discussed with their group members to select the most critical single problem for the whole group to solve using new problem solving techniques. The first session went through with much of frustration from more than a haft of class members. Some participants told that they did not understand what the trainer wanted to do. However, the second session and the second course went well and everyone spoke highly about the courses after all. We are talking about educational reforms to change the ways we run our work. However, change isn’t easy! I trained people what I was taught from American business school. I hope that I will do more teaching work to lead change, to transform Vietnamese business communities. Change is the key to our future!

Sunday, July 30, 2006

Living styles

Mr. Tran Hoang Bao, lecturer of the Ho Chi Minh City University of Economics said,"Vietkieu who grew up in the North the Central and the South have different questions when they firstly landed in Vietnam. A Northerner Vietkieu would ask about investment opportunities, a Central Vietkieu would ask about houses of relatives and tombs of ancestors. But, a Southerner Vietkieu would ask where are fun places or delicious restaurants.

Thursday, July 13, 2006

Confucianism, Taoism and Management - Click here to view it on Saigon Economics Time

KHỔNG, LÃO và QUẢN LÝ

Tạp chí Fortune trong số ra hồi trung tuần tháng Ba đã có một loạt bài tìm hiểu những bí mật sử dụng thời gian nhằm thực hiện công việc một cách hiệu quả, đạt được sự nghiệp chính trị hay kinh doanh lẫy lừng của một số các nhà lãnh đạo chính trị và các nhà quản lý danh tiếng như Thượng Nghị sĩ John McCain, Chủ tịch Công ty Starbucks Howard Schultz, Tổng giám đốc Nissan và Renault Carlos Ghosn, Tổng giám đốc Goldman Sachs Hank Paulson…. Sự đúc kết đơn giản đến bất ngờ: Để có được sự vĩ đại, mỗi người chúng ta luôn phải tự hỏi mình: Nhiệm vụ công việc của ta nhằm đạt được điều gì? Ta thật sự sử dụng thời gian của mình vào việc gì? Và cuối cùng, ta đã ngộ được vô vi chưa? Suy gẫm mới hay những nhà quản lý danh tiếng nêu trên thành công nhờ áp dụng triết lý Khổng Tử và Lão Tử vào trong sự nghiệp kinh doanh của mình!

Nhiệm vụ công việc của bạn nhằm đạt được điều gì?

Từ thời Xuân Thu Chiến Quốc, vào khoảng năm 479-221 trước Công Nguyên, Khổng Tử đã viết, “Giống như các thiên thể không ngừng tuân theo quỹ đạo của mình, một người giỏi giang luôn xác định rõ và cố gắng để đạt mục tiêu cuộc đời mình.” Điều này có nghĩa, muốn cho cuộc sống có ý nghĩa, mỗi người nên làm hết sức mình để theo đuổi, khắc phục, phấn đấu và tìm tòi, không bao giờ bỏ cuộc khi đối mặt với khó khăn và trở ngại nhằm đạt được những mục tiêu của mình, giống như những vì sao đi theo con đường đã vạch ở trên trời. Khổng Tử viết “một người giỏi” nhằm ám chỉ một thiểu số quân tử thời xưa. Nếu tái sinh trong thời đại tri thức ngày nay, ngài sẽ vui sướng biết bao vì thiểu số thời ấy bây giờ có lẽ trở thành đại đa số. Tuy vậy, số người hiểu được nhiệm vụ công việc của mình nhằm đạt được điều gì cho bản thân, cho tổ chức và cộng đồng xã hội có lẽ vẫn không hề tăng lên cùng chiều! Nhìn hẹp trong khía cạnh kinh doanh, đáng buồn hơn cho các quốc gia con cháu của Khổng Tử ở phương Đông, trong đó có Việt Nam, khi các doanh nghiệp phương Tây coi việc xác định mục tiêu kinh doanh là bước khởi đầu của sự nghiệp, con cháu của Ngài vẫn còn rất mơ hồ về tầm nhìn, về sứ mệnh kinh doanh của tổ chức! Đáng lo lắng nhất là các đơn vị thuộc sở hữu nhà nước hiện nay, thay vì tái cấu trúc doanh nghiệp nhằm chuyển đổi vấn đề hiệu quả của tổ chức xuống từng công nhân để họ giúp họ làm việc thông minh và chăm chỉ hơn, cũng như tiếp nhận, xử lý và truyền tải thông tin kinh doanh cần thiết để tìm kiếm các cơ hội kinh doanh, hầu như người ta xác định nhiệm vu công việc nhằm đạt được nhiều quyền lợi vật chất cho riêng cá nhân mình!

Bạn thật sự đang dùng thời gian vào việc gì?

Bạn có bao giờ ghi nhật ký công việc hàng ngày chưa? Hãy chịu khó ghi chép nhật ký thời gian từng giờ mỗi ngày trong khoảng vài tuần và đừng có ngạc nhiên khi thấy bạn đang thật sự sử dụng thời gian vào những việc gì! Một trưởng phòng hành chính bức xúc kêu lên, “Em phát ốm vì theo dõi điện thoại, chit chat, thư điện tử, tin nhắn qua máy điện thoại di động, chè chén, cà phê sáng, ăn trưa với khách và … họp!” Bắt chước tạp chí Fortune, tôi đã khảo sát vài lần về số lần cà phê tiếp khách, số lần nhận và gửi thư điện tử, số lần gọi điện thoại và số lần họp so sánh giữa các giám đốc Việt Nam và Mỹ. Thật thú vị khi biết rằng các giám đốc Việt Nam có số lần điện thoại gấp đôi các giám đốc Mỹ. Trong khi các giám đốc Mỹ sử dụng thư điện tử gấp đôi các giám đốc Việt Nam. Ngoài ra, số giờ tiêu tốn cho các cuộc họp của các giám đốc Mỹ và Việt Nam xấp xỉ nhau, xoá tan ý nghĩ doanh nghiệp Việt Nam họp nhiều!

Bạn đã ngộ được vô vi chưa?

Vô vi là khái niệm triết học của Lão Tử. Người đạt được vô vi biết được khi nào hành động và khi nào không hành động. Khi đạt được vô vi, bạn đạt đến trạng thái tinh thần trầm lặng nhưng tỉnh táo, tập trung nhưng vẫn tiếp nhận. Khổng Tử cũng nói về điều này, Ngài viết, “Giống như trái đất đón nhận mọi thứ từ mặt trời, một người quân tử đạt được đức hạnh tột cùng bởi đón nhận mọi thứ không hề có thái độ phân biệt đối xử.” Vậy, bạn đã ngộ được vô vi chưa? Xin đừng băng khoăn vì vô vi nhằm mục tiêu đạt được hạnh phúc trong cuộc sống. Chừng nào bạn làm việc mà không để ý đến chiếc đồng hồ như Thomas Edison và đồng nghiệp của ông, hoặc nhìn lại đời mình, nếu bạn cảm thấy đã được sống qua một quảng thời gian hạnh phúc nhất cùng với đồng nghiệp hay nhân viên các cấp, đấy là lúc bạn đã ngộ được vô vi rồi còn gì!

Saturday, May 13, 2006

A woman without make up

Yesterday I spent few hours going around Kharcov downtown. Fast food chains such as McDonald, Pissa, Coke ... are available. It is similar to other Western cities, Kharcov has its walking street, city square, city hall, Catholic churches which have golden domes, etc. Especially, Kharkov has Mother Square located inside a forest. At the Square I saw an everlasting fire and the sound of mother's heart. It is very symbolic. Going to another park where locals sell paintings and souvernir gifts, I saw a woman who I took her photo above. Her face looks like the face of the mother statue in the forest. Kharcov does look like this woman - a woman without make-up.

Friday, May 12, 2006

Teaching Management in Kharcov

Kharcov is a big city but it is almost forgotten by the world. From the sky, you can see many huge deserted plants. At the Kharkov airport, many former Soviet civil aircrafts are landing on the ground forever. The airport station is old and poorly organized. Custom officers are awkward. It seems that the government does not have any interests in developing this airport. Kharcov still has many huge buildings with a diverse city's transportation system building during the Soviet's regime. Roads are wide but their surfaces are getting worse. The city still maintains the electric railroads and electric buses for the public. Nature in Kharcov is similar to middle, southern states of America. I come to the city at the beginning of summer. Trees are green and wild flowers are blooming because weather is warm. However, on the streets people are walking or waiting buses silently. What are they thinking of, I wonder.

Monday, August 15, 2005

The traffic light and global integration (posted on Saigontimes weekly

Thanks to my network of friends, I often travel along the country. Hanoi is a historic capital city, but it is small, especially for roads. Recently, Hanoi has established the traffic light system. It seems that this is an automatic control system, because I do not see anyone to operate it. When I visit Nha Trang (my home city ten year ago,) I am surprised because it is a small city, which has about 300,000 people, but the city also established traffic signal on some main roads downtown. A friend, who is working at the Communication and Transportation Department, told me the reasons, "Our city is small, it does not need a traffic signal system indeed. However, we need to train people to get acquaintance to the modern system." In Ho Chi Minh City, where I am living, the traffic signal system has many forms, high and low, old and new. Interestingly, in some main roads, policemen still operate the flows of traffic manually. They use an operational box etablished next to the traffic light to control the flows of traffic. To my knowledge, in order to establish the city traffic system, we need to collect data on the flows of transportation in the city. The interval of red or green lights will be decided depending on the time period of a day and the flows of vehicles. The police, who stands in a corner of a street, can not see the whole system. He can make decision at his cross road but he damages the traffic flows in other points of the city. We can draw the lessons of operating traffic system in Vietnam and view them under the light of the regional, global integration process of the country: Ho Chi Minh City, a big city, but it is still struggle with old and new ways of doing things. Nha Trang is learning to adapt the new life and Ha Noi is courage moving forward! Besides, when the country gradually integrates into an interdependence economic trading system, you can not make decisions without thinking about the others!

Friday, June 17, 2005

An MC at entry level

The first time in my life, today I do the job of an MC for my former employer. I am not satisfied with my performance. I need to practice and learn more to become a professional. Am I too old to do so?

Thursday, June 16, 2005

Working harder or working smarter

"What do you think about Vietnamese?" "Well, your people are hard working and very determined." I have never heard about "working smart" when foreigners perceive about Vietnamese in general. For a long time, I did not recognize the difference between "working hard and working smart." Studying "work planning and time management" I believe Vietnamese must start learning working smart to transform their destiny.

Wednesday, June 15, 2005

Kid is kid

Calista visited our home. According to her Dad, she is five years old and that was the first time she stayed out of her family. Probably, she is a typical American kid. She said, "I don't need you to ask my Dad for the permission." She got permission of course, took her back bag and rode with me and my daughter on motorcycle to my house. "Your house is far away! Your house is small and hot! (My daughter turned the air conditioner to the lowest range but our side her room it was still hot.) At 9pm, my wife was anxious looking an American kid eating. 1030pm, my wife started worried because she saw Calista still wanted to play with my kids. 11:30pm, Quyen was tired and felt sleep. Ngoc came back her room to prepare for her study. Calista took her back bag and knocked Ngoc's bed room asking to take her home. Ngoc woke me up and I saw Calista in front of my bed room. She looked like a tiny soldier. I recalled an old story, "The Small Prince." All my family members surrounded her and were laugh when she said, "Because nobody wants to play with me, I must go home now!" She started to cry. My wife and Ngoc took her home. On the way, she felt asleep because it's cool and Saigon was quiet. However, she did wake up and say "Good night" when she was in her Mom's arms.

Saturday, April 30, 2005

Writing from Hong Kong International Airport

It is interesting! I am standing and writing from an internet corner at HK International Airport. This is the world's best airport! There is no sense of terrorism! I do not see any police. I spent one day at the airport and got an Asian and an American meal. Burger King makes me remember my old time when I was a graduate student in the U.S. I look forward seeing my home city, HCMC. Thinking about TSN Airport I am sad. Thirty years have passed today, April 30, but my country is still strugling with poverty!

Wednesday, January 12, 2005

Human deficiency- stories in an elevator

Have you ever met a situation like this? My friend asked suddenly when he met me in the elevator led to our office on the 14th floor. He was not wait for my words but continued to tell his problem. "You know, I love my mom so much and take her from my home province to HCMC. However, my mom and my wife can not live with each other peacefuly. Mom gets angry when I tell her what is wrong and right from the story occured between two beloved folks. Mom says that now I have a young and beautiful woman and I do not pay much attention to her. She says she needs not to stay in HCMC and insists me to send her home. Another friend, who was with us in the elevator, followed my friend's foot steps. He added, "I have something in common. I probably get a good job compared to other members in my family. However, it appears that my brothers and sister do not like me as they did when I was a student. They feel a complex when they see gifts I buy for my mom. I said goodbye to my friends but I was thinking much about a story that another friend told me yesterday. He said, this year he was a star at his office. The sales volume, he earned, was highest among his colleagues in his company. Bosses call him for every meeting and some consultations. However, the more connections he gets from the bosses, the less friendship he receives from friends and colleagues. Is there any correlation among three stories? I much do a research and tell you later.

Tuesday, January 11, 2005

A positive sum game

My family went to Dalat for vacation. We went to Dalat market for lunches everyday. The first day, we went to a very crowded restaurant. Waiting for the available seats, another restaurant's owner, who was selling soft-drinks, waved and offered us the seats. We got lunch and did not forget to reward her some drinks. We went to another restaurant the next day. The owner was so busy with many customers while her neighbor did not have anyone. The neighbor went to the busy one. She washed dishes, cleaned tables and delivered meals. When I asked, "why do you work for your competitor?" With a smile, she said, "Tomorrow, if I am busy, my neighbor may help me."

Thursday, December 30, 2004

A hundred mile relative away may not as important as neighbors

Today, many countries are aware of the importance of international trade to their economic development. When countries are sending more and more delegations overseas to look for trade opportunities, some local authorities forget to welcome foreigners who come and visit at their homelands. Last month, a foreign delegation failed to meet with local reporter to do an economic development promotion in Camau province, Vietnam. The foreigner wanted to have an interview with local reporters right at a bridge built by his country's financial aids. A local cadre-in-charge did not allow local reporters to do their job just because of a simple reason, "They have had a lack of experience doing interview with foreigners" Vietnamse have a proverb, "Ban ba con xa, mua lang gieng gan." (meanings, a hundred mile relative away may not as important as neighbors.) Probably, this cadre forgot his ancestors' advice!

Tuesday, August 31, 2004

Bye Bye AMB Raymond F. Burghardt

AMB came back Saigon (HCMC) to say good-bye to American and Vietnamese business community yesterday. It is nice to hear from a diplomat who has been dedicating his career in East Asia Pacific nearly half of his life. AMB Burghardt reviewed current relationship between America and Vietnam and he is positive about future diplomatic relations of the two countries. He showed an example about the U.S. Congress' approval for his ambassadorship and his predecessor, AMB Peter Peterson. He said, AMB Peter Peterson had to wait several months (9 months, inauditable) to get his job as the first U.S. Ambassador to Vietnam since 1975. But, today, there may be nobody in the U.S. Congress posts that question when giving approval for the position. However, he still sees some sensitive issues that can give a negative impact on the diplomatic relations between the U.S and Vietnam. For instance, Vietnamese American community in the U.S. may have certain impacts on U.S. senators' decisions for their issues and concerns in Vietnam, such as human rights and religious freedom. "Today foreign policy may not decide by governments but it may be influenced by third parties such as NGOs, volunteer groups or business community." He added. "If you had three more years in Vietnam, what would you do?" one asked. AMB Burghardt said he would bring more big American companies to Vietnam, work out U.S.-VN adoption negotiation, do more on culture and arts exchange programs and importantly, he would work tirelessly on law enforcement for Vietnam... Good bye AMB Raymond Burghardt, we know you love Saigon. Welcome back at anytime!

Wednesday, July 14, 2004

Secrets in DC - Continued

At the center of Washington DC, Washington Monument looks like a sharpen pencil erecting against blue sky. At night, it looks more beautiful by white laser beams around the column and yellow lights on the top. Washington Monument adopts the structures of Egyptian pyramids wishing for the longevity of America. As you climb to the top of the monument, you reach the highest point in DC. However, its shadow in the Reflection Pool reminds you that you are also at the bottom. How does this tell you? You can learn many things from this implication, such as Don’t be arrogant if you are super! Or, America is the paradise, but it is the hell too!

Thursday, July 08, 2004

Secrets in DC

My colleagues and I were very excited about America. Remember, we have been working for American Embassies and Consulates for at least five years! Why? If you take time to view my blog, you certainly can see many stories that I learnt from my trip to the U.S. One thing I need to tell you is that you must keep patience because I must do my work daily and will not give you my promise when I post my stories. Well, here is the first secret! Do you know that Abraham Lincohn statue has two faces? When you see his statue from the front of his monument, you will see his true face. If you see him from the left or right of the statue, you will see the other face behind his head! How does it look like? It looks like your face, my face and anyone face. The implication is that althought Abraham Lincohn freed slaves, saved American democracy, many people saw his decision was wrong. Sometimes in our life, we may encounter this problem. So, don't be sad, my friends. C'est la vie!

You can see 4 Confucianism management principles at Geogre Washington House

Dear friends, Do you want to train yourself to be a good citizen, good husband to your wife (wives!!!)- good dad to your kid (kids)- good staff to your organization - or even good future leader of a community or country? Here is a secret! Let's visit George Washington Home at Mount Vernon, about 18 miles south DC. George Washington house was built on a small hill next to Potomac river. From this house, people always have a far, beautiful panaroma view with five basic elements including fire, wood, water, earth and metal according to the Eartern philosophy. Near to his own house is home of his slaves and the office of his personnel manager. Following on the right hand side is a food processing house, a house for acounting clerk, a spinning factory and a ferry on the bank of Potomac river. You will see that Geogre Washington had operated 4 Confucianism management principles before he became the first American president. The first princple is to control yourself. The second principle is to manage your family. The third principle is manage your village, your country. And, then, the fourth principle is to manage the world For that reason, George Washington was successful in the Civil War and became one of the founders of America to build up a rigid foundation for his country in the past years, today, as well as the coming decades.

Michael Moore's Movie - 9/11 Farenheight

9/11 Farenheight is a good documentary movie. My IRO, Luella David and many viewers including me were about moved to tears when we saw again the Ground Zero aftermath. However, in my opinion, it is bias and seen as an effort to defeat Bush administration.

Monday, June 28, 2004

ALA continued

ALA is huge! I spent two days but could not go for all. That is amazing! Last night, we went to Universal Movie Theater and had a lot of funs. I dare not to go back although i really appreciate technology and innovation at the movie shows. Tonight, I will see the 9-11 Farenheight, a controversy movie. Let me see and tell you later, Bye

Sunday, June 27, 2004

ALA Orlando

The weather in Orlando is somehow similar to HCMC (Saigon)- Vietnam. Yesterday, there was a big thunder storm, but it stopped at midnight. American people are so lucky! Everything here is cheaper than even in Vietnam. A home theatre costs only $300! A good T-shirt is only 2 bucks. ALA Conference is the national one and it is huge and very well-organized. We come to see and pick up small gifts from many vendors. This is the day for all American librarians. There are so many lectures and presentations. Technology is making library work even more efficient, important in the coming decades.

Friday, June 25, 2004

Bye Bye Boston

Bye Bye Boston, I am heading for Orlando tomorrow. Today, the Chair of the Commonwealth of Massachusetts House of Representatives Marie J. Parente receives us and gives us a tour in the MA State House. It is surprised to me, she becomes the tour guide and explains us the history of over 300 years of Boston, MA. Probably, when I come back Vietnam, I should introduce this story to Vietnamese National Assembly Members or raise an issue such as How to do marketing for the public sector. That is an interesting topic. Do you think so?

Thursday, June 24, 2004

There are many things to tell you

Hi, friends, I have many things to to tell you when I come back! Today, we witness a trial and meet with many judges at Middlesex District Court. In the afternoon, we have a lecture done by an expert from Havard Law School. She introduces some new technologies that can help people locate legal information on the web. She also talks about Blog that my PAO introduced me one month ago. If you are interested in creating a blog for your own, please view my blog at http://vodaco.blogspot.com Cheers,

Tuesday, June 22, 2004

I like Boston!

Hello friends, I have a good time in Boston. The weather is so nice. Transportation is convenience with T-system although I made a mistake at the first night by not remembering the name of the first T station i started. This mistake gave me an expense of $15 instead of paying only $1.25 for the T trip back to Simmons College. Yesterday, my colleagues from China and I went to New England Aquarium and Havard College. At Havard Square, some folks played guitar, sang very interesting songs. This was so romantic. I have been seen this in many city streets such as Denver, Boulder, CO and Nashville, TN. However, I may say, I like Boston most! It is a real cultural exploration trip, isn't it?

Wednesday, June 09, 2004

I am in DC

This is the third time I am in the U.S., but is the first one in DC. It is hard to believe even it is true that Washington DC has been created by human being's intention rather it was just become the capital of the U.S. On Sunday, we had a tour to many historic building in DC. It is only one day but information we got as much as a week reading books. Talk to you more...